Chất liệu không phải vàng bạc.
Mà là một loại kim loại tôi chưa từng thấy.
Nó lạnh, cứng, nhưng lại mang theo khí tức cổ xưa và thần bí.
Tôi thử đưa một tia tinh thần lực vào nhẫn.
Nhưng nó như một vực sâu không đáy.
Tinh thần lực vừa chạm vào đã bị nuốt chửng.
Không phản hồi.
Không hồi đáp.
Như một vật chết bình thường.
Nhưng tôi biết, nó không hề đơn giản.
ngài Lục sẽ không đưa tôi thứ vô nghĩa.
Tôi tựa vào sofa, trầm tư.
ngài Lục bảo tôi tìm Lang Đằng.
Nhưng lại không cho manh mối.
Vậy ông dựa vào đâu mà biết?
Nhất định có liên hệ.
Tôi bắt đầu hồi tưởng mọi chi tiết từ khi gia nhập Thiên Khải.
Mỗi lần ông xuất hiện.
Mỗi lời ông nói.
Mỗi quyết định ông đưa ra.
Tất cả như bị bao phủ trong sương mù.
Nhưng tôi mơ hồ cảm nhận được logic ẩn sau đó.
Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu tôi.
Tôi nhớ đến chiếc điện thoại công việc ông từng đưa.
Màn hình chỉ có một liên hệ.
ngài Lục.
Và một LOGO riêng.
Lúc đó tôi không để ý.
Giờ nghĩ lại, hình dáng LOGO đó…
Rất giống con sói trên chiếc nhẫn.
Lang Đằng!
Đây chính là manh mối!
Tôi lập tức lấy điện thoại.
Bật máy.
Màn hình sáng lên.
LOGO quen thuộc xuất hiện.
Quả nhiên!
Một con sói đang chạy.
Thân hình mạnh mẽ, ánh mắt sắc bén.
Mang theo sức mạnh hoang dã.
Tôi tập trung lại vào chiếc nhẫn.
Thử đưa lại gần điện thoại.
Nhưng không có phản ứng.
Tôi hơi thất vọng.
Chẳng lẽ chỉ là trùng hợp?
Tôi không cam tâm.
Tôi nhớ lại lời ngài Lục.
“Thức tỉnh.”
Hai chữ này lặp đi lặp lại.
Điều đó có nghĩa là…
Lang Đằng từng tồn tại.
Và đã ngủ say.
Tôi đột nhiên nghĩ ra một khả năng.
Chiếc nhẫn không phải chìa khóa.
Nó chính là một phần của Lang Đằng.
Tôi cần kích hoạt nó.
Nhưng bằng cách nào?
Tôi đưa tinh thần lực vào.
Lần này không chỉ dò xét.
Mà là giao tiếp.
Gọi thức tỉnh.
Tôi dồn toàn bộ tinh thần lực.
Như dòng nước chảy vào biển lớn.
Tinh thần lực bị nuốt với tốc độ chưa từng có.
Mồ hôi dần xuất hiện.
Cơ thể bắt đầu suy yếu.
Nhưng tôi không dừng lại.
Tôi cảm nhận được…
Sâu trong chiếc nhẫn, có thứ gì đó đang thức tỉnh.
Như một con thú ngủ ngàn năm.
Đang mở mắt.
Không biết qua bao lâu.
“Ông—”
Một tiếng rung nhẹ.
Từ chiếc nhẫn truyền ra.
Tiếp đó.
Hình sói trên nhẫn… phát sáng.
Ánh sáng như sao.
Không chói, nhưng cổ xưa và thần bí.
Trong đầu tôi… tràn vào vô số thông tin.
Như thủy triều.
Khổng lồ, phức tạp.
Đó là toàn bộ về “Lang Đằng”.
Lang Đằng là một tổ chức cổ xưa tồn tại hàng ngàn năm.
Không thuộc quốc gia, không thuộc thời đại.
Thành viên là những người có năng lực đặc biệt.
Họ được gọi là “Người Gác Đêm”.
Sứ mệnh của họ là giữ cân bằng thế giới.
Ẩn trong xã hội loài người.
Âm thầm duy trì trật tự.
ngài Lục… là thủ lĩnh hiện tại.
Còn tôi—An Phi.
Là Người Gác Đêm thế hệ mới.
Chiếc nhẫn là tín vật.
Cũng là nguồn sức mạnh.
Chỉ người được công nhận mới kích hoạt được.
Thông tin này khiến tôi chấn động.
Hóa ra tôi không chỉ bước vào trung tâm quyền lực của Thiên Khải.
Mà là bước vào một thế giới cổ xưa hơn, lớn hơn, bí ẩn hơn.
Tim tôi đập mạnh.
Tôi đã hiểu câu nói của ngài Lục.
“Thế giới thật sự.”
Đây… mới là thế giới thật.
Còn tôi—An Phi.
Sẽ trở thành Người Gác Đêm.
18 Trong cục của ngài Lục
“Sáng hôm sau, tôi lại đến trang viên.”
Quản gia nhìn tôi, ánh mắt thoáng kinh ngạc.
Có lẽ ông đã nhận ra sự thay đổi.
Tôi được dẫn thẳng vào thư phòng.
ngài Lục vẫn đứng bên cửa sổ.
Khi quay lại nhìn tôi.
Khóe môi anh cong lên.
“Cô… đã kích hoạt nó.”
Anh nói.
Chiếc nhẫn trên tay tôi, phát sáng nhè nhẹ.
Như đang đáp lại.
“ngài Lục, ngài đều biết đúng không?”
Tôi hỏi.
“Biết cái gì?”
Anh hỏi ngược.
Tôi nhìn anh, lòng phức tạp.
Anh biết hết.
Nhưng để tôi tự khám phá.
Tự thức tỉnh.
“Lang Đằng, Người Gác Đêm…”
Tôi kể lại.
Anh im lặng nghe.
Không ngắt lời.
Khi tôi nói xong.
Anh cười.
“Xem ra cô đã hiểu sơ bộ.”
“Vì sao là tôi?”
Tôi hỏi.
“Vì cô có đủ tố chất.”
Anh tiến lại gần.
Ánh mắt như xuyên thấu tôi.
“Kiên cường, quyết đoán, nhạy bén.”
“Quan trọng nhất—”
“Cô dám đối đầu với thế giới vì chính nghĩa.”
Anh nhìn tôi đầy tán thưởng.
“Khi cô cầu cứu cô mình.”
“Bị từ chối ba lần vẫn không bỏ cuộc.”
“Ngược lại, lật đổ cả đế chế của bà ta.”
“Tôi biết, cô phù hợp.”
Tôi bỗng hiểu ra.
“Ngài không giúp tôi.”
“Ngài đang thử tôi.”
“Mọi thứ… đều là cục của Ngài.”
Anh không phủ nhận.
“Đúng.”
“Thiên Khải chỉ là lớp vỏ.”
“Dùng để tích lũy tài nguyên.”
“Còn tôi—”
“Là người tìm Người Gác Đêm.”
Tim tôi trầm xuống.
Tôi từ đầu đã ở trong ván cờ.
Từ cuộc gọi đầu tiên.
Số phận đã bị định.
“Cô cảm nhận được không?”
Anh hỏi.
“Sức mạnh của chiếc nhẫn.”
Tôi nhắm mắt.
Cảm nhận dòng năng lượng.
Như dòng ấm chảy khắp cơ thể.
Mạnh mẽ chưa từng có.
“Đó là sức mạnh của Người Gác Đêm.”
“Nhưng cũng là trách nhiệm.”
“Cô sẽ không chỉ đối mặt bóng tối của con người.”
“Mà là bí mật của thế giới.”
“Những thứ có thể hủy diệt tất cả.”
Tôi chấn động.