Hắn hé miệng, giọng khàn khàn mà lưu luyến: “Tri Thục…”

Lâm Tri Thục đứng đó, nhìn hắn một lúc rồi nói: “Để hắn vào.”

Các gia đinh nhìn nhau, buông tay lui sang một bên.

Mộ Dung Cảnh bước nhanh tới, dừng ở nơi cách nàng hai bước, trong cổ họng như nghẹn quá nhiều lời, hồi lâu mới miễn cưỡng nói ra:

“Những chuyện trước đây, ta đều đã biết. Thược Nguyệt rơi xuống nước không phải do nàng đẩy, những lời đồn kia cũng không phải do nàng truyền, đều là nàng ta tự biên tự diễn khiến ta tưởng là nàng làm.”

“Ta cũng đã biết từ Lâm thúc rằng người cứu ta năm xưa là nàng. Bao năm nay nàng ta luôn giả mạo ân nhân cứu mạng của ta, ta mới thiên tin nàng ta, làm tổn thương nàng.”

“Ta đã trừng phạt nàng ta, sau này sẽ không bao giờ để nàng ta xuất hiện trước mặt nàng nữa. Vị trí thế tử phi vĩnh viễn là của nàng.”

Hắn bước lên một bước, vành mắt đỏ lên: “Ta biết mình sai rồi. Trước kia là ta có lỗi với nàng, nàng theo ta trở về được không? Sau này ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng, không để nàng chịu thêm nửa phần ấm ức.”

Lâm Tri Thục nghe hắn nói xong, bình tĩnh hỏi: “Nói xong chưa?”

Mộ Dung Cảnh sững người.

“Nói xong rồi thì mời về.” Nàng xoay người định đi.

Mộ Dung Cảnh bước nhanh lên chắn trước mặt nàng, giọng gấp gáp: “Tri Thục, nàng nghe ta nói hết. Ta thật sự đã biết sai rồi…”

“Vậy thì sao?” Lâm Tri Thục dừng bước, ngẩng đầu nhìn hắn, “Chàng biết sai, ta liền phải tha thứ cho chàng sao? Chỉ một câu xin lỗi của chàng, những chuyện đã xảy ra đều có thể xóa bỏ hết?”

“Chàng nhận nhầm người, có thể trở thành lý do để chàng tùy ý làm tổn thương ta sao?”

Mộ Dung Cảnh hé miệng, khó khăn nặn ra vài chữ: “Không phải như vậy…”

Hắn đưa tay muốn nắm cổ tay nàng: “Tri Thục, ta cầu xin nàng, cho ta một cơ hội bù đắp…”

Lâm Tri Thục lùi lại một bước, tránh tay hắn.

Bàn tay Mộ Dung Cảnh dừng giữa không trung, trong mắt như có thứ gì vỡ nát, giọng đầy chấp niệm: “Nàng vì ta quỳ năm ngày năm đêm, canh bên giường ta tròn ba năm. Nàng yêu ta đến vậy, sao có thể nói buông là buông?”

“Nếu nàng không quan tâm ta, vì sao còn chịu ra gặp ta! Nàng tới Giang Nam nửa năm vẫn chưa thành hôn, chẳng phải đang chờ ta sao…”

“Chàng vẫn tự cho mình là đúng như trước.” Lâm Tri Thục khẽ cười.

Giọng nàng không lớn, nhưng như một lưỡi dao chặn đứng mọi lời của Mộ Dung Cảnh: “Ta ra gặp chàng, chỉ vì sợ chàng chết trước cửa, làm bẩn đất của Thẩm gia.”

Mộ Dung Cảnh như bị đánh mạnh, cả người đứng chết lặng, đáy mắt cuộn lên nỗi đau dữ dội.

Lâm Tri Thục không chút lưu tình nói: “Nếu chàng thật sự nhớ ân tình của ta, thật sự muốn bù đắp cho ta, vậy thì từ nay đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa.”

“Người đâu, tiễn khách.”

CHƯƠNG 16

“Ta không đi! Tri Thục…” Mộ Dung Cảnh đột ngột giằng khỏi tay gia đinh, bước nhanh lên trước, đưa tay định kéo Lâm Tri Thục.

Nhưng đầu ngón tay hắn còn chưa chạm vào góc áo nàng, bên cạnh bỗng vươn ra một bàn tay, vững vàng giữ chặt cổ tay hắn.

Lâm Tri Thục nghiêng đầu, phát hiện không biết Thẩm Nghiên đã trở về từ lúc nào.

Mộ Dung Cảnh đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Thẩm Nghiên tràn đầy tức giận.

Thẩm Nghiên buông tay, lùi nửa bước, nghiêng người chắn Lâm Tri Thục sau lưng: “Thế tử điện hạ không ở kinh thành, lại đến Giang Nam làm gì? Nơi này dường như không phải chỗ thế tử nên tới.”

“Vừa rồi Tri Thục đã nói, nàng không muốn thế tử tiếp tục quấy rầy. Thế tử vẫn nên về đi.”

Mộ Dung Cảnh nghiến răng: “Chuyện giữa ta và nàng, chưa đến lượt một người ngoài như ngươi xen vào. Tránh ra!”

Thẩm Nghiên đứng đó, không hề nhúc nhích: “Tri Thục là thê tử chưa qua cửa của ta, chuyện của nàng chính là chuyện của ta.”

“Các ngươi còn chưa thành hôn…” Giọng Mộ Dung Cảnh không kiềm được mà cao lên.

“Mùng chín tháng sau, chúng ta đại hôn.”

Thẩm Nghiên thản nhiên cắt ngang: “Nếu thế tử bằng lòng, có thể đến uống một chén rượu mừng.”

Hắn giơ tay ra hiệu, gia đinh bên cạnh lập tức bước lên giữ lấy Mộ Dung Cảnh: “Nhưng bây giờ, chỉ có thể mời thế tử rời khỏi Thẩm phủ.”

Mộ Dung Cảnh giãy mấy lần không thoát khỏi sự khống chế của gia đinh, đỏ mắt quát Thẩm Nghiên: “Ngươi dám động vào ta? Có tin ta trị tội ngươi không!”

Thẩm Nghiên vẫn bình thản: “Ta chỉ mời thế tử rời đi. Nếu thế tử cảm thấy bị mạo phạm, ta xin nhận lỗi tại đây.”

“Thẩm gia ta tuy không gây chuyện, nhưng cũng không sợ chuyện. Thế tử muốn trị tội ta, cứ việc.”

Mộ Dung Cảnh bị gia đinh giữ chặt, đẩy ra khỏi cổng Thẩm phủ.

Lâm Tri Thục nhìn cánh cổng khép lại, bóng Mộ Dung Cảnh biến mất, chậm rãi thở phào.

Nàng nghiêng đầu nhìn Thẩm Nghiên: “Chàng không phải nói hôm nay có việc bận sao? Sao đột nhiên trở về?”

Khóe môi Thẩm Nghiên cong lên: “Hạ nhân tới báo thế tử đang ở ngoài cửa, ta liền vội trở về. Ta sợ một mình nàng không ứng phó được.”

Lòng Lâm Tri Thục mềm đi: “Bây giờ đã không sao rồi, chàng đi làm việc đi.”

Thẩm Nghiên tự nhiên nắm tay nàng: “Không phải việc gấp, đi muộn một chút cũng không sao. Bên ngoài gió lớn, ta đưa nàng về phòng trước.”

Những ngày tiếp theo, Thẩm Nghiên tăng gấp đôi hộ vệ quanh Thẩm phủ.