Chỉ một giây nữa thôi.

Tiếng súng sẽ vang lên.

20

Tiếng súng không vang lên.

Đối phương không lập tức khai hỏa.

Chúng dường như đang chờ một mệnh lệnh, hoặc đang đánh giá phản ứng của chúng tôi.

Chúng tôi cũng không động.

Năm người đứng thành một đội hình phòng thủ.

Tôi và “Bàn Cờ” ở giữa, tôi xách vali.

“Máy Dò Nói Dối” và “Bách Sự Thông” ở hai bên.

“Bóng Ma” đứng phía trước, như một lưỡi dao đã tuốt khỏi vỏ.

Yên tĩnh.

Yên tĩnh đến chết chóc.

Chỉ có tiếng gió rít qua khung thép của lò cao.

Thủ lĩnh của đối phương, kẻ đứng giữa, nhúc nhích.

Hắn làm một động tác tay.

Một động tác tấn công tiêu chuẩn.

Ngay khoảnh khắc tay hắn hạ xuống.

“Bóng Ma” đã động.

Anh không lùi, không né, mà tiến lên.

Cơ thể anh như một cây cung căng hết cỡ, bật mạnh ra.

Tốc độ nhanh đến mức tại chỗ chỉ còn lại tàn ảnh.

Đối phương hiển nhiên không ngờ chúng tôi sẽ chủ động tấn công.

Chúng theo phản xạ giơ súng lên.

Nhưng đã muộn.

Bóng dáng “Bóng Ma” đã cắt thẳng vào đội hình của chúng.

Anh như một vũ công trong bóng tối.

Mỗi lần né tránh, mỗi lần ra tay.

Đều chuẩn xác, chí mạng.

Tôi chỉ nghe thấy vài tiếng xương gãy trầm đục.

Và vài tiếng rên nghẹn lại.

Hai tên trong đội đối phương còn chưa kịp bắn phát nào.

Đã bị “Bóng Ma” tước vũ khí, bẻ gãy cổ tay.

Ngã xuống đất.

Cuộc chiến trong nháy mắt đã bước vào giai đoạn khốc liệt.

Ba tên còn lại lập tức phản ứng.

Chúng bỏ súng, rút dao chiến đấu mang theo bên mình.

Tạo thành hình chữ “phẩm”, vây “Bóng Ma” vào giữa.

“Máy Dò Nói Dối” và “Bách Sự Thông” cũng động.

“Họ xông thẳng về phía hai kẻ địch ở hai bên.”

Động tác của “Máy Dò Nói Dối” không nhanh, thậm chí có phần vụng về.

Nhưng anh luôn né được đòn tấn công của đối phương vào thời khắc quan trọng nhất.

Sau đó dùng cách đơn giản nhất, hiệu quả nhất để phản kích.

Tôi thấy anh nghiêng người né một nhát dao.

Đối phương vì dùng lực quá mạnh, lộ ra sơ hở ngắn ngủi.

Khuỷu tay của “Máy Dò Nói Dối” thuận thế thúc mạnh vào sườn đối phương.

Tên đó lập tức đau đớn co quắp lại.

Mỗi đòn đánh của anh như thể đã biết trước động tác của đối thủ.

Cách đánh của “Bách Sự Thông” thì “bẩn” hơn.

Ông không đối đầu trực diện.

Vừa đánh vừa lợi dụng môi trường xung quanh.

Ông đá văng một chiếc thùng sắt rỉ dưới đất, ném về phía đối thủ.

Nhân lúc đối phương đưa tay đỡ, ông chộp một nắm cát, tung thẳng vào mặt hắn.

Miệng còn lẩm bẩm:

“Cẩn thận thanh thép hướng ba giờ của anh, sẽ làm anh vấp đấy.”

“Con dao anh cầm là M9, trọng tâm lệch sau, không hợp cầm ngược tay.”

Ông như một huấn luyện viên lải nhải, chỉ dẫn đối thủ cách đánh bại mình.

Trớ trêu là mỗi câu ông nói đều trúng.

Khiến đối phương tâm loạn ý rối, sơ hở liên tục.

“Bàn Cờ” không động.

Cô đứng bên tôi, bình tĩnh quan sát toàn bộ chiến trường.

Trong tai cô nhét một tai nghe kín đáo hơn.

Cô đang nhận thông tin từ hậu phương Cục 9.

“Hướng ba giờ, trên đỉnh lò cao, có một tay bắn tỉa.”

Giọng cô truyền rõ ràng vào tai nghe của mọi người.

Gần như đồng thời.

Sau khi hạ gục tên thứ hai, “Bóng Ma” đột ngột lăn người xuống đất.

Một viên đạn sượt qua da đầu anh, bắn trúng tấm thép phía sau.

Tia lửa tóe ra.

Tay bắn tỉa!

Đối phương còn có hậu chiêu!

Tên thủ lĩnh mà tôi xác định từ đầu không tham gia vây công.

Hắn ngay từ đầu đã đứng tại chỗ, lạnh lùng nhìn tôi.

Hoặc nói đúng hơn, nhìn chiếc vali trong tay tôi.

Giờ hắn động.

Hắn từng bước tiến về phía tôi.

“Bàn Cờ” chắn trước mặt tôi.

“Đối thủ của anh là tôi.”

Cô rút từ thắt lưng ra một cây gậy ngắn trông như gậy chỉ huy.

Vung một cái, biến thành côn tam khúc.

Tên thủ lĩnh cười lạnh, rút từ trong áo ra một con dao Gurkha Nepal.

Lưỡi dao dưới ánh trăng lóe lên ánh sáng khát máu.

Hai người lập tức lao vào nhau.

Côn pháp của “Bàn Cờ” linh hoạt, phiêu dật.

Đao pháp của tên thủ lĩnh thì đại khai đại hợp, tràn đầy sức mạnh.

Trong lúc đó khó phân thắng bại.

Tôi ôm vali, đứng ở trung tâm vòng chiến.

Tôi không giúp được gì.

Kỹ năng cận chiến của tôi là kém nhất trong nhóm.

Tôi không thể trở thành gánh nặng.

Tôi phải làm gì đó.

Ánh mắt tôi quét qua toàn bộ chiến trường.

“Bóng Ma” đang lợi dụng kết cấu thép phức tạp để né đạn bắn tỉa, đồng thời tìm cơ hội phản kích.

“Máy Dò Nói Dối” và “Bách Sự Thông” sắp giải quyết xong đối thủ của họ.

Thế cục đang có lợi cho chúng tôi.

Nhưng tay bắn tỉa mới là mối đe dọa lớn nhất.

Tôi phải tìm ra hắn.

Tôi đặt vali xuống đất.

Sau đó đưa tay ấn lên một ống dẫn khổng lồ rỉ sét bên cạnh.

Ống dẫn này xuyên suốt toàn bộ khu xưởng.

Như mạch máu của nhà máy thép.

Ý thức của tôi theo lớp gỉ lạnh lẽo lan ra.

Cấu trúc toàn bộ khu xưởng lập tức hình thành một bản đồ lập thể trong đầu tôi.

Tôi nhìn thấy vị trí của “Bóng Ma”.

Tôi nhìn thấy “Bàn Cờ” đang giao chiến với tên thủ lĩnh.

Rồi ý thức tôi men theo ống dẫn, leo lên cao.

Tôi “nhìn thấy” đỉnh lò cao.

Một bóng đen đang nằm sấp bên lan can.

Khẩu súng bắn tỉa trong tay nhắm xuống chiến trường bên dưới.

Hắn đang tìm bóng dáng “Bóng Ma”.

Tìm được rồi!

Tôi đánh dấu chính xác vị trí của hắn trong đầu.

Sau đó dốc hết sức, truyền tọa độ này cho “Bóng Ma”.

Không phải bằng lời nói.

Mà bằng ý thức.

“Bóng Ma” đang di chuyển với tốc độ cao đột nhiên khựng lại.

Anh dường như “nghe” thấy lời tôi gọi.

Anh dừng lại sau một vật che chắn.

Không ngẩng đầu.

Nhưng rút ra từ trong áo một khẩu súng ngắn nhỏ gọn.

Anh không hề nhìn.

Nhắm đúng hướng tôi vừa truyền cho anh.

Giơ tay lên, ba phát súng.

“Đoàng! Đoàng! Đoàng!”

Ba tiếng súng vang lên.

Trên đỉnh lò cao, bóng đen ấy chấn động mạnh.

Sau đó như một bao tải rách, rơi từ trên cao xuống.