QUAY LẠI CHƯƠNG 1 : https://vivutruyen2.net/ha-bao-doan-tinh/chuong-1
Ma ma không thèm nghe hắn biện bạch nữa, cung kính hành lễ với ta.
“Phu nhân, Thái hậu nương nương sai nô tỳ mời người và tiểu thư vào cung trò chuyện.”
Ta khẽ gật đầu.
“Làm phiền ma ma rồi.”
Ma ma mỉm cười.
“Phu nhân quá lời, đây là vinh hạnh của nô tỳ.”
Sau vài câu khách sáo, ta dẫn Kiều Kiều theo ma ma vào cung.
Thẩm Khoát đứng đó lo lắng bồn chồn, như kiến bò trên chảo nóng.
【Bối cảnh của mẹ nữ phụ lợi hại vậy sao? Thế thì nữ chính chẳng phải rất nguy hiểm sao?】
【Thường là vậy, muốn nâng cao thì phải dìm xuống trước mà.】
【Đừng lo, nữ chính đã thu hút sự chú ý của nam chính, sẽ không có chuyện gì đâu, nhiều lắm chỉ bị làm khó thôi.】
【Tin ta đi, họ càng làm khó nữ chính, nam chính càng để ý và càng bảo vệ nàng!】
Tim ta chùng xuống.
Đây… quả thật là một mối họa ngầm.
11
Vị ma ma kia vốn là tỳ nữ hồi môn của Thái hậu, cũng là người nhìn ta lớn lên.
Bà đem từng lời nói việc làm của Thẩm Khoát, thêm mắm thêm muối kể lại cho Thái hậu nghe.
Thái hậu nghe xong giận dữ không thôi, lập tức truyền bệ hạ đến, muốn thay ta làm chủ.
Sau khi nghe xong mọi chuyện, bệ hạ nhíu mày nhìn ta.
“Thính Lan, con định làm thế nào?”
Ta không chút do dự.
“Thẩm Khoát có lỗi trước, bội ước lời thề năm xưa.
Thần nữ muốn hưu phu!”
Bệ hạ suy nghĩ rồi nói:
“Nếu con hưu phu, tước vị của Thẩm Khoát sẽ không giữ được.
A Dục phải làm sao?”
Chuyện này… ta đã nghĩ từ lâu.
“Hắn hôm nay có thể vì một nữ nhân mà hại muội muội ruột, chưa chắc ngày sau không vì nữ nhân mà hại cả mẫu thân!”
Ta hít sâu một hơi, dứt khoát nói:
“Thần nữ coi như chưa từng sinh dưỡng hắn!”
Bệ hạ trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu.
“Con nói có lý.
Nếu vậy, trẫm sẽ ban thánh chỉ, chuẩn cho con hưu phu, đồng thời tước bỏ tước vị và quan chức của Thẩm Khoát.”
Ta kéo Kiều Kiều quỳ xuống.
“Tạ bệ hạ thành toàn!”
【Trời ạ! Chiêu này của mẹ nữ phụ quá tàn nhẫn rồi! Nam phụ và cha hắn chẳng phải trắng tay hết sao?】
【Nói cho cùng, cha nam phụ vốn là kẻ ăn bám. Ăn bám thì phải biết thân phận mình.
Ăn bám mà còn làm cao, nếu ta là mẹ nữ phụ cũng nuốt không trôi cục tức này!】
【Ừm… đọc đến mấy chương này khiến ta rất muốn bỏ sáng theo tối.】
【Ha ha, muốn theo thì theo, chẳng ai cản.】
…
Sau khi quyết định xong, Thái hậu thúc bệ hạ lập tức soạn thánh chỉ.
Không chỉ cho phép ta hưu phu, tước bỏ tước vị và quan chức của Thẩm Khoát, bệ hạ còn phá lệ phong ta làm Quận chúa, lại ban cho phủ đệ.
Ta mừng rỡ khôn xiết, liền kéo Kiều Kiều dập đầu tạ ân.
Cuối cùng, ta nhớ tới những dòng chữ đã nói Lâm Vũ có ý tiếp cận Thái tử, nên lên tiếng:
“Bệ hạ, theo thần nữ được biết, Lâm Vũ mạo nhận thân phận Kiều Kiều, là vì Thái tử điện hạ.”
“Nàng tuy không đáng lo, nhưng để tránh nàng làm tổn hại thanh danh của Thái tử, vẫn nên cẩn trọng đề phòng.”
Năm xưa sau khi Kiều Kiều ra đời, Thái hậu từng khéo léo nhắc qua.
Nếu sau này Kiều Kiều lớn lên tự nguyện, có thể gả cho Thái tử.
Lâm Vũ vắt óc mạo danh Kiều Kiều, phần lớn cũng vì chuyện này.
Bệ hạ trầm giọng gật đầu.
“Nữ tử này tâm cơ thâm trầm, không có ý tốt, quả thật không thể xem nhẹ.”
Ta âm thầm thở phào.
“Bệ hạ anh minh!”
【Mẹ nữ phụ đúng là rút củi đáy nồi, hoàn toàn chặn hết đường sống của nữ chính!】
【Đúng vậy, giờ đến hoàng đế cũng không có ấn tượng tốt với nữ chính, nàng muốn làm Thái tử phi càng khó hơn.】
【Không chỉ hoàng đế đâu, nếu Hoàng hậu biết chuyện, chắc chắn còn ghét nữ chính hơn.】
【Không biết nam chính có bảo vệ nổi nữ chính không.】
【Yên tâm đi, truyện đại nữ chính, nữ chính nhất định sẽ vượt qua mọi khó khăn, lật ngược tình thế!】