Sắc mặt trợ lý có chút khó xử.
“Phó tổng, hôm qua anh xuất hiện ở đây đã bị chụp lại rồi.”
“Nếu Thẩm tiểu thư lại xảy ra chuyện, chỉ sợ mọi người rất khó không nghi ngờ.”
“Hơn nữa như vậy thì thiệt hại đối với tập đoàn cũng rất lớn.”
Phó Nghiên Trần hừ lạnh một tiếng, bảo tài xế lái xe đến cửa sau.
Anh tránh đám phóng viên phía trước, đeo khẩu trang lên lầu, tìm thấy Thẩm Tư Tình trên sân thượng.
Thẩm Tư Tình nhìn thấy anh xuất hiện, như thể nhìn thấy cứu tinh, lập tức đỏ mắt chạy tới ôm chặt lấy anh.
“Nghiên Trần, em biết ngay, anh nhất định sẽ tới cứu em.”
“Đám phóng viên này quá đáng quá, anh đừng tha cho bọn họ.”
Nhưng Phó Nghiên Trần vốn luôn dịu dàng với cô ta, lúc này lại trái ngược hẳn, đẩy cô ta ra, ánh mắt nhìn cô ta cũng đầy lạnh nhạt.
“Nghiên Trần, anh sao vậy?”
“Là cô nói với Mộng Mộng chuyện tai nạn xe, đúng không?”
Thẩm Tư Tình hừ lạnh một tiếng, giọng điệu đầy ấm ức:
“Còn không phải vì cô ta mắng đứa con của em là con riêng.”
“Nếu không phải cô ta chiếm vị trí Phó phu nhân, em cần gì phải trốn đông trốn tây như vậy?”
“Nếu anh còn không ly hôn với cô ta, con của chúng ta——”
Cô ta còn chưa nói xong thì đã bị Phó Nghiên Trần bóp chặt lấy cổ.
Nhưng cảm giác nghẹt thở còn kém xa sự sợ hãi mà vẻ hung tợn trong mắt Phó Nghiên Trần mang lại cho cô ta.
“Từ đầu tôi đã bảo cô phá đứa bé rồi.”
“Là chính cô một mực cố chấp muốn sinh nó ra.”
“Thẩm Tư Tình, đứa bé này không có quan hệ gì với tôi.”
Phó Nghiên Trần nhìn vẻ hoảng loạn trong mắt Thẩm Tư Tình, tâm trạng đang vui vẻ thì tay cũng bất giác nới lỏng đôi chút.
“Tôi xuất hiện ở đây, chỉ là thay bạn tôi đến thăm cô thôi.”
“Còn bạn tôi là ai, thì phải hỏi chính cô.”
Phó Nghiên Trần nói xong liền buông tay ra.
Thẩm Tư Tình ôm cổ, vừa ho dữ dội vừa không dám tin nhìn Phó Nghiên Trần.
“Nghiên Trần, anh nói vậy là có ý gì?”
Phó Nghiên Trần cười lạnh một tiếng:
“Cô tưởng tôi không biết chuyện cô lén lút qua lại với đạo diễn sau lưng tôi à.”
“Đứa bé này, mặc kệ có phải của tôi hay không, tôi cũng sẽ không nhận.”
Sắc mặt Thẩm Tư Tình lập tức trắng bệch. Cô ta không ngờ Phó Nghiên Trần lại tuyệt tình đến vậy.
Nhưng vì sự nghiệp của mình đang bên bờ vực, cô ta vẫn nắm lấy tay Phó Nghiên Trần khóc lóc cầu xin.
“Nghiên Trần, chỉ cần lần này anh giúp em qua được cửa ải này, em bảo đảm từ sau tuyệt đối sẽ không phản bội anh nữa.”
“Đứa bé đó em cũng có thể tự nuôi, sẽ không dính líu gì đến anh.”
Nhưng Phó Nghiên Trần chỉ lạnh lùng hất tay cô ta ra, như thể vừa chạm phải thứ gì dơ bẩn, sau đó không chút do dự xoay người rời đi.
Còn sự nghiệp của Thẩm Tư Tình sẽ thế nào, danh tiếng ra sao, anh đều không quan tâm.
Giờ anh chỉ muốn tìm lại Kiều Mộng.
【7】
Tôi không đi nơi khác.
Hồi trước, vì đi theo Phó Nghiên Trần gây dựng sự nghiệp, trong những chuyến công tác tôi đã từng đi qua khắp nơi trên trời dưới đất.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ muốn trở về ngôi làng nhỏ năm đó, nơi tôi từng bất chấp tất cả muốn rời đi.
Nơi này phần lớn người ta đã chuyển đi rồi, chỉ còn lại một bộ phận nhỏ dựa vào khu nghỉ dưỡng bên cạnh mà làm chút buôn bán nhỏ để nuôi gia đình.
Tôi nhìn quê hương đã khác xa ký ức của mình, trong lòng không khỏi chua xót.
Phó Nghiên Trần từ nhỏ đã được gửi nuôi ở nhà chú, ngày nào cũng phải chịu đòn mắng của thím, thậm chí còn không được ăn no.
Tôi không nhìn nổi, nên lần nào cũng lén lút mang đồ ăn cho anh.
Năm tôi mười sáu tuổi, mẹ mất, cha cắt tiền sinh hoạt của tôi, tôi đành phải bỏ học.
Nhìn kết cục của những cô gái trong làng sớm lấy chồng, tôi rất sợ.
Vì thế tôi đã cùng Phó Nghiên Trần rời đi.
Giờ quay lại lần nữa, cha tôi đã có một gia đình mới, còn nghiêm lệnh không cho tôi đến quấy rầy.