Hôm sau, tất cả các mặt báo tài chính đều có chung một bức ảnh:

Phương Viễn Khoa Kỹ lên sàn thành công, CEO cầu hôn ngay tại chỗ và được chấp nhận.

Dòng chú thích đi kèm là: “Cặp đôi thương trường ngọt ngào nhất chính thức ra đời!”

Tôi nhìn những bản tin đó, nhớ lại buổi chiều cách đây hai năm khi bị hạ lương xuống còn ba ngàn tệ.

Khi ấy, có lẽ tôi không bao giờ nghĩ được rằng cuộc đời mình sẽ thành ra như thế này.

Từng bị ức hiếp, từng bị chèn ép, từng bị đạp xuống tận đáy.

Nhưng cuối cùng, tôi vẫn thắng.

Và là thắng một cách trọn vẹn.

Có tiếng gõ cửa bên ngoài, là Phương Viễn Chu.

“Tiểu Đường, phóng viên đang đợi dưới lầu, muốn phỏng vấn đôi mình.”

“Đến ngay đây.”

Tôi đứng dậy, chỉnh lại quần áo, rồi mở cửa ra.

Ánh nắng buổi sáng chiếu rọi vào người anh.

“Đi thôi,” anh chìa tay ra, “bà Phương.”

Tôi trợn mắt lườm anh một cái, nhưng vẫn đặt tay mình vào lòng bàn tay ấm áp của anh.

“Bớt lắm lời đi, tổng giám đốc Phương.”

Anh nắm lấy tay tôi, ánh mắt cong cong đầy ý cười.

“Đi thôi, để cả thế giới biết rằng: Phương Viễn Chu này cưới được người phụ nữ lợi hại nhất đời.”

Bên ngoài, là vô số ánh đèn flash rực rỡ.

Bên trong, là bàn tay ấm nóng của anh.

Hai năm trước, khi tôi bước qua cánh cửa này, tôi nghĩ mình đã thua cuộc.

Hai năm sau, khi tôi lại bước qua cánh cửa này, tôi biết mình đã chiến thắng.

Thắng không chỉ là tiền bạc.

Không chỉ là địa vị.

Mà là cả một cuộc đời.