“Tiền mổ Niệm Niệm lo rồi. Từ nay đường ai nấy đi.”

Không có thêm bất cứ câu chữ nào nữa.

Sau khi xuất viện, dì cả gửi một tin nhắn vào group gia đình.

[Cảm ơn Niệm Niệm. Dì cả trước đây làm sai rồi, dì hiểu rồi.]

Đằng sau câu nói đó không còn gì thêm thắt——không có “hôm nào rảnh về nhà chơi”, không có “em con muốn nói với con mấy câu”, không có “con xem có thể giúp thêm——”

Chỉ đúng một câu đó. Tôi nhìn màn hình ba giây. Rồi ấn thoát khỏi nhóm chat.

Mối quan hệ này——đến đây là chấm dứt.

Không phải là hận thù. Mà là thanh toán sòng phẳng xong xuôi.

Một năm sau. Doanh Thạch Công nghệ khởi động tiến trình IPO.

Ngày đi roadshow IPO, tôi đứng trước cửa Sở Giao dịch Chứng khoán Thượng Hải, khoác một chiếc áo khoác đen.

Lục Diễn đứng ngay bên cạnh. Gió rất to. Anh đưa tay phủi một sợi chỉ thừa vương trên cổ áo tôi.

“Căng thẳng không?” Anh hỏi.

“Không.”

“Kiếp trước cũng bình thản thế này à?”

Tôi quay ngoắt sang nhìn anh.

Anh bật cười. “Anh đùa thôi.”

Không phải nói đùa. Hình như anh luôn mơ hồ biết được điều gì đó——nhưng chưa bao giờ hỏi. Tôi cũng không giải thích. Chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay anh.

Bàn tay anh lập tức siết chặt lại.

Tiếng chuông mở cửa thị trường vang lên.

Doanh Thạch Công nghệ, mã chứng khoán 688XXX.

Biên độ tăng trong ngày đầu tiên lên sàn——47%.

Giá trị số cổ phiếu đứng tên tôi trong khoảnh khắc đó đã vọt lên thành một con số mà lần đầu tiên trong đời tôi được tận mắt nhìn thấy.

1,9 tỷ tệ (hơn 6.400 tỷ VNĐ).

Điện thoại rung lên điên cuồng. Mẹ tôi gửi đến một tin nhắn Wechat. Chỉ có hai chữ: [Thấy rồi.]

Kèm theo một chiếc meme đầu tiên mà mẹ tôi gửi trong đời——một đứa bé đang đốt pháo hoa.

Tôi bật cười thành tiếng.

Trong tiệc mừng công lên sàn, tất cả nhà đầu tư, ban lãnh đạo, đối tác tề tựu đông đủ.

Sếp Hoàng của Thanh Vân Capital bưng ly rượu bước tới. “Sếp Tô, hồi công ty giá 3,2 tỷ tôi nói cô tỉnh táo. Bây giờ 11 tỷ——tôi chỉ có thể nói, cô quá đáng gờm.”

“Sếp Hoàng, là do chúng ta cùng nhau kiếm tiền thôi.”

“Haha!”

Ông ấy đi rồi, Trần Hải Châu của Hoa Doanh cũng tới.

“Sếp Tô. Quỹ của Triệu Đông Huy tháng trước bị các nhà đầu tư rút vốn sạch rồi. Cả quỹ đang trong quá trình thanh lý.”

Tôi nâng ly lên một chút: “Hết liên quan đến tôi rồi.”

“Còn nữa, vụ án của gã bạn trai cũ của cô——tòa tuyên án chưa?”

“Ba tháng trước rồi. Tội lừa đảo hợp đồng, phạt tù 3 năm 6 tháng. 80 vạn tiền vay đã truy thu toàn bộ.”

Trần Hải Châu nhìn tôi, lắc đầu cảm thán. “Những người xung quanh cô đúng là to gan thật.”

“Không phải to gan. Là ngu xuẩn.”

Ông ta bật cười, cụng ly, rồi rời đi.

Đến lúc bữa tiệc sắp tàn, Lục Diễn bước đến bên cạnh tôi.

“Còn một người nữa có lẽ em muốn biết.”

“Ai?”

“Chu Mẫn.”

Tay cầm ly rượu của tôi đứng im. “Cô ta sao rồi?”

“Sau khi ký bản cam kết em đưa, cô ta về quê. Lấy tên mình mở một studio bán hàng livestream nho nhỏ. Khoản nợ 40 vạn của Dương Minh cô ta đang trả góp——đã trả được 16 vạn rồi. Không liên lạc lại với bất kỳ ai nữa.”

Tôi nhìn bọt khí li ti sủi trong ly rượu. “Thế còn nợ app của cô ta?”

“Thương lượng rồi, được miễn giảm một phần, số còn lại trả góp hàng tháng.”

Tôi không nói gì.

Kiếp trước, lúc Chu Mẫn xúng xính trong chiếc áo khoác lông chồn tôi mua đi phơi nắng ở Tam Á, tôi đang nằm trong nhà xác lạnh lẽo.

Kiếp này, cô ta vật lộn trong phòng livestream để trả nợ, còn tôi đang nâng ly sâm panh trong tiệc mừng công.

Không phải là trả thù. Chỉ là đưa mỗi người trở về đúng vị trí mà họ đáng ra phải thuộc về.

“Nhắn với Dương Minh, nếu cô ta trả nợ đúng hạn, sau này đừng kiếm chuyện với cô ta nữa.”

Lục Diễn liếc nhìn tôi——có chút bất ngờ. “Em không hận cô ta sao?”

“Từng hận. Hận xong rồi.”

Tiệc tàn. Tôi và Lục Diễn đi dạo bên bờ sông Hoàng Phố.

Gió thổi tung mái tóc. Anh không giúp tôi vuốt lại tóc, chỉ tháo chiếc khăn quàng cổ của mình ra, quấn quanh cổ tôi.

“Lạnh.” Anh nói.

“Anh không lạnh à?”

“Anh chịu lạnh giỏi.”

Tôi kéo khăn quàng lên cao một chút, che đi nửa khuôn mặt. Trên khăn vẫn còn vương mùi hương của anh. Một mùi hương cực kỳ an toàn.

“Lục Diễn.”

“Ừ.”

“Anh bắt đầu——từ lúc nào vậy?”

“Từ cái ngày điều tra Chu Mẫn.”

“Sớm thế cơ à?”

“Lúc em gọi điện, giọng em đang run. Em chưa bao giờ run cả. Lúc đó anh biết rồi.”

Tôi không có ký ức của kiếp trước để sẻ chia cùng anh. Cũng chẳng có cách nào kể cho anh nghe chuyện tôi đã từng chết một lần.

Nhưng kiếp này anh đã đứng ở một vị trí cực kỳ chính xác. Thế là đủ rồi.

“Vậy anh theo em về nhà.” Tôi nói.

Anh dừng chân mất một nhịp. “Ừ.”

Năm năm sau.

Giá trị vốn hóa của Doanh Thạch Công nghệ vượt mốc 50 tỷ. Tôi lùi khỏi các công việc quản lý thường nhật, chỉ giữ lại ghế trong Hội đồng quản trị.

Căn nhà 140 mét vuông ở vành đai 3 đã đổi thành một căn biệt thự đơn lập 520 mét vuông ở vành đai 4 phía Đông.

Việc đầu tiên Lục Diễn làm sau khi dọn đến đây là trồng một dãy hoa hồng trong sân. Mẹ tôi thi thoảng bay từ quê lên ở chừng hai tháng để giúp vợ chồng tôi trông cháu. Đứa trẻ được một tuổi rưỡi, tên là Lục An.