Nó giống như chiếc hộp Pandora mở ra tất cả lòng tham và ích kỷ xấu xí của con người.

Khiến gia đình chúng tôi đảo lộn.

Tôi từng hận nó, từng oán nó.

Thậm chí từng nghĩ cả đời này sẽ không tha thứ.

Nhưng giờ đây khi tôi đứng ở đây, khi nó đang nằm trong phòng cấp cứu giữa ranh giới sống chết.

Tôi mới nhận ra tất cả hận thù đều trở nên buồn cười và nhỏ bé trước sự mong manh của sinh mệnh.

Thì ra trong lòng tôi nó vẫn là em gái.

Vẫn là cô bé rụt rè gọi tôi “anh”.

Thời gian từng giây trôi qua.

Mỗi giây dài như một thế kỷ.

Đèn đỏ phòng cấp cứu như con mắt khát máu lạnh lùng nhìn chúng tôi.

Vài giờ sau một bác sĩ mệt mỏi bước ra.

Chúng tôi điên cuồng vây lại.

“Bác sĩ! Con gái tôi thế nào rồi!”

Bác sĩ tháo khẩu trang, lắc đầu.

“Chúng tôi đã cố hết sức.”

“Não của bệnh nhân đã chịu tổn thương nghiêm trọng và không thể hồi phục.”

“Dù hiện tại máy thở vẫn duy trì dấu hiệu sinh tồn nhưng…”

Ông dừng lại rồi nói ra từ tàn nhẫn nhất.

“Cô ấy đã chết não.”

Chết não.

Nghe ba chữ đó mẹ tôi trợn mắt rồi ngất xỉu.

Chiếc gậy trong tay bố tôi rơi xuống đất, ông quỵ xuống khóc nức nở như một đứa trẻ bất lực.

Còn tôi đứng yên tại chỗ.

Tôi không cảm thấy đau đớn, cũng không cảm thấy buồn.

Trong tim tôi chỉ là khoảng trống.

Như thể ai đó vừa khoét mất một phần, chỉ còn gió lạnh thổi qua.

Bác sĩ nhìn chúng tôi với ánh mắt xót xa.

“Còn một chuyện nữa…”

“Khi kiểm tra đồ của nạn nhân, chúng tôi tìm thấy một tấm thẻ trong ví.”

Ông đưa cho tôi một tấm thẻ nhỏ.

Trên đó là vài dòng chữ viết rất ngay ngắn.

“Tôi tự nguyện hiến tặng toàn bộ nội tạng của mình.”

“Nếu một ngày tôi gặp tai nạn, hy vọng sự sống của tôi có thể tiếp tục theo một cách khác.”

Bên dưới là chữ ký.

Tống Nhã.

Tôi nhìn tấm thẻ ấy, nhìn chữ ký quen thuộc đó.

Nước mắt tôi cuối cùng cũng vỡ òa như đê vỡ.

20

Tang lễ của Tống Nhã được tổ chức rất giản dị.

Không có nhiều họ hàng hay bạn bè, chỉ có ba người chúng tôi trong gia đình.

Trời lất phất mưa, như cũng đang khóc cho nó.

Tôi ôm hũ tro cốt của nó trong tay, cảm thấy nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng.

Đứa em gái từng sống động, hay cười hay khóc của tôi, cuối cùng chỉ còn lại một nắm tro lạnh lẽo.

Chúng tôi chôn nó bên cạnh mộ của bà nội.

Khi còn sống, bà nội thương nó nhất.

Có lẽ ở đó, nó sẽ không còn cô đơn.

Trên đường về nhà, trong xe im lặng như tờ.

Bố mẹ tôi dường như bị rút cạn sức lực, trở thành hai bức tượng câm lặng.

Tôi nhìn những con phố lùi dần ngoài cửa sổ, lòng trống rỗng.

Tôi còn chưa kịp nói với nó một câu: “Anh tha thứ cho em rồi.”

Tôi còn chưa kịp nói rằng chiếc áo sơ mi nó mua để trả nợ tôi, tôi rất thích.

Tôi còn chưa kịp thấy nó mặc váy cưới, lấy người nó thật lòng yêu.

Tất cả… đã quá muộn.

Cuộc sống vẫn phải tiếp tục.

Chỉ là trong ngôi nhà này dường như mãi mãi thiếu đi một góc.

Trên bàn ăn đôi khi vẫn vô thức bày thêm một bộ bát đũa.

Trong phòng khách dường như vẫn còn vang vọng tiếng cười lanh lảnh của nó.

Phòng của nó chúng tôi vẫn giữ nguyên, ngày nào cũng dọn dẹp, như thể nó chỉ đi xa một chuyến rồi sẽ sớm trở về.

Nửa tháng sau tôi nhận được một cuộc gọi.

Là từ Hội Chữ thập đỏ thành phố.

Họ nói rằng các cơ quan nội tạng mà Tống Nhã hiến tặng đã được ghép thành công cho năm bệnh nhân.

Một trái tim, hai quả thận và một cặp giác mạc.

“Trái tim của cô ấy được ghép cho một sinh viên hơn hai mươi tuổi, cậu ấy bị bệnh tim bẩm sinh và đã chờ tim hiến rất lâu.”

“Thận của cô ấy cứu một người đàn ông trung niên và một bé gái, cả hai đều vật lộn với bệnh suy thận.”

“Giác mạc của cô ấy giúp hai cụ già mù nhiều năm nhìn thấy ánh sáng trở lại.”

“Sự sống của cô Tống đang tiếp tục trong cơ thể họ.”

“Cô ấy rất vĩ đại.”

Sau khi cúp máy, tôi ngồi trên sofa rất lâu không cử động.

Vĩ đại sao?

Tôi không biết.

Tôi chỉ biết em gái tôi — cô gái từng phạm nhiều sai lầm, từng đi lạc rất xa.

Ở những giây phút cuối cùng của cuộc đời đã dùng cách của mình để chuộc lại tất cả.

Cũng là chuộc lại cho chính bản thân nó.

Tôi kể chuyện này cho bố mẹ nghe.

Mẹ tôi ôm tấm ảnh của Tống Nhã khóc suốt một buổi chiều.

Bố tôi một mình đứng ngoài ban công hút hết cả bao thuốc.

Tối hôm đó mẹ nói với tôi:

“Tiểu Hà, mẹ nghĩ thông rồi.”

“Nhã Nhã… nó chưa rời đi.”

“Nó chỉ đổi một cách khác để sống trên thế gian này.”

“Chúng ta không thể cứ suy sụp mãi.”

“Nếu không Nhã Nhã trên trời nhìn thấy cũng không yên lòng.”

Từ hôm đó mẹ tôi như biến thành người khác.

Bà không còn ngày nào cũng khóc nữa.

Bà bắt đầu lo việc nhà, bắt đầu ra công viên nhảy quảng trường.

Bố tôi cũng bắt đầu ra ngoài gặp bạn già chơi cờ, trò chuyện.

Trên gương mặt họ dần dần có nhiều nụ cười hơn.

Tôi biết họ đang dùng cách của mình để xoa dịu nỗi đau.

Họ muốn Tống Nhã thấy rằng họ đang sống rất tốt.

Và tôi cũng phải sống thật tốt.

Tôi hoàn thành việc sửa nhà mới và dọn vào ở.

Tôi làm việc chăm chỉ, sống tích cực.

Chỉ là tôi có thêm một thói quen.

Mỗi cuối tuần tôi đều đến nghĩa trang thăm Tống Nhã.

Tôi mang theo bó hoa bách hợp mà nó thích nhất.

Rồi ngồi trước bia mộ kể cho nó nghe cuộc sống gần đây của tôi.

Chuyện công ty, sức khỏe của bố mẹ, những người bạn mới quen.

Như thể nó chưa từng rời đi.

Một năm sau.

Tôi nhận được một cuộc gọi lạ.

Đầu dây bên kia là giọng của một chàng trai trẻ.

“Xin hỏi… có phải anh Tống Hà không?”

“Đúng.”

“Em… em tên Lâm Hạo, là sinh viên đại học.”

Giọng cậu ấy vừa hồi hộp vừa xúc động.

“Em muốn nói với anh một câu cảm ơn.”

“Trong lồng ngực em đang đập… là trái tim của em gái anh.”

“Chính cô ấy đã cho em cuộc sống thứ hai.”

“Năm sau em sẽ tốt nghiệp.”

“Em nhất định sẽ sống thật tốt, sống cả phần của cô ấy.”

“Em sẽ không… phụ lòng cô ấy.”

Tôi cầm điện thoại, nghe nhịp tim mạnh mẽ từ đầu dây bên kia.

Qua ống nghe, nó vang lên rõ ràng.

Thình thịch.

Thình thịch.

Thình thịch.

Như thể em gái tôi đang nói chuyện với tôi theo một cách khác.

Nước mắt tôi lại một lần nữa làm mờ tầm nhìn.

Tôi khẽ nói vào điện thoại:

“Cố lên.”

“Hãy sống thật tốt.”

21

Thời gian là liều thuốc chữa lành tốt nhất.

Nó sẽ làm dịu những vết thương sâu nhất, khiến những ký ức đau đớn lắng lại.

Chớp mắt ba năm đã trôi qua.

Sức khỏe của bố tôi đã hồi phục hoàn toàn, thậm chí còn khỏe hơn trước.

Mẹ tôi trở thành trưởng nhóm nhảy quảng trường, ngày nào cũng đầy sức sống.

Hai ông bà nương tựa vào nhau, sống tuổi già rất an yên.

Còn tôi cũng đạt được thành tích khá tốt trong công việc, được thăng chức làm trưởng bộ phận.

Tôi cũng gặp một cô gái rất tốt.

Cô ấy hiền lành, hoạt bát, khi cười có hai lúm đồng tiền nhỏ.

Cô ấy biết toàn bộ câu chuyện của tôi, biết trong tim tôi luôn có một chỗ dành cho em gái.

Nhưng cô ấy không hề để ý.

Cô nói:

“Cô ấy chắc chắn là một cô gái rất dịu dàng mới có thể đưa ra quyết định như vậy.”

“Sau này chúng ta sẽ sống thật tốt, sống cả phần của cô ấy.”

Chúng tôi đã đính hôn.

Ngày đính hôn, tôi dẫn cô ấy đến mộ của Tống Nhã.

Tôi giới thiệu cô ấy với em gái mình.

“Nhã Nhã, đây là chị dâu tương lai của em, cô ấy tên là Hiểu Văn.”

“Em thấy không, anh sống rất tốt, bố mẹ cũng rất tốt.”

“Em có thể yên tâm rồi.”

Gió nhẹ thổi qua, những bông bách hợp trước bia mộ khẽ lay động.

Như thể nó đang đáp lại tôi.

Ngày cưới, mẹ tôi lấy ra một cặp vòng vàng long phượng.

Đó là của hồi môn bà từng chuẩn bị cho Tống Nhã.

Bà đeo một chiếc vào tay Hiểu Văn.

Rồi đưa chiếc còn lại cho tôi.

“Tiểu Hà, chiếc này con giữ thay Nhã Nhã.”

“Coi như nó cũng đến dự đám cưới của con.”

Tôi cầm chiếc vòng vàng lạnh nhưng nặng trĩu ấy, gật đầu.

Nhạc cưới vang lên.

Tôi nắm tay Hiểu Văn bước về phía tương lai mới của chúng tôi.

Tôi ngoái lại nhìn bố mẹ dưới khán đài.

Họ mỉm cười, nhưng khóe mắt lấp lánh nước.

Tôi biết lúc này họ cũng đang nhớ cùng một người.

Người thân mà chúng tôi sẽ mãi mãi không quên.

Cuộc đời giống như một dòng sông không ngừng chảy.

Mỗi chúng ta là một con thuyền nhỏ trên đó.

Sẽ gặp sóng gió, ghềnh đá, sẽ lạc hướng, thậm chí mắc cạn.

Nhưng chỉ cần trong lòng còn tình yêu và hy vọng.

Chỉ cần nhớ mình từ đâu đến và sẽ đi về đâu.

Chúng ta sẽ luôn tìm được dũng khí để ra khơi lần nữa.

Sau này tôi và Hiểu Văn có con.

Là một bé trai rất nghịch nhưng rất hay cười.

Chúng tôi đặt tên nó là Tống Niệm.

“Niệm” nghĩa là nhớ thương.

Tôi thường bế con kể cho nó nghe chuyện về cô của nó.

Tôi nói rằng nó có một người cô rất dũng cảm và lương thiện.

Cô từng phạm sai lầm, nhưng cuối cùng đã dùng tình yêu để bù đắp tất cả.

Cuộc đời cô tuy ngắn ngủi nhưng như một ngôi sao băng, xé toạc bầu trời đêm và thắp sáng thế giới của người khác.

Tôi hy vọng con trai mình sẽ giống cô của nó.

Luôn giữ lòng tốt.

Luôn ấm áp và trong sáng.

Lại một ngày Thanh minh.

Tôi dẫn Hiểu Văn và Tống Niệm đi tảo mộ cho Tống Nhã.

Trước bia mộ có rất nhiều hoa tươi.

Tôi thấy nhiều gương mặt xa lạ.

Một chàng trai trẻ khỏe mạnh.

Một cặp vợ chồng trung niên dẫn theo cô bé nhỏ.

Và hai cụ già tóc bạc đang dìu nhau.

Khi thấy tôi họ đều mỉm cười biết ơn.

Tôi biết họ là ai.

Chàng trai trẻ bước tới cúi đầu thật sâu trước bia mộ Tống Nhã.

“Cảm ơn cô.”

Sau đó cậu cúi đầu trước tôi.

“Cũng cảm ơn anh.”

Ánh nắng xuyên qua tầng mây rọi xuống nghĩa trang yên tĩnh.

Tôi nhìn tấm ảnh Tống Nhã cười rạng rỡ trên bia mộ.

Như thể nó chưa từng rời đi.

Sự sống của nó đã hóa thành trái tim đang đập, hóa thành đôi mắt sáng, hóa thành ánh sáng ấm áp nhất trên đời.

Tôi nghĩ đó chính là kết cục tốt nhất của nó.

Cũng là kết cục tốt nhất cho gia đình chúng tôi.

Tôi nắm tay con trai, khẽ nói:

“Niệm Niệm, nói tạm biệt cô đi.”

“Chào tạm biệt cô ạ!”

Giọng trẻ thơ vang lên trong gió.

Tôi biết đây không phải là kết thúc.

Mà là khởi đầu của tình yêu.

HẾT