QUAY LẠI CHƯƠNG 1 : https://vivutruyen2.net/gia-dinh-ba-nguoi-khong-ten/chuong-1

Tay tôi khựng lại giữa không trung.

Ngay sau đó, tôi thản nhiên thu tay về.

Sự phấn khích vì được gặp nhân vật lớn bỗng tan biến, thay vào đó là cảm giác muốn chiến đấu.

Tôi cố ý cúi đầu viết lên một tờ giấy trắng một dòng chữ:

“Được thôi, đây chính là mục tiêu sau này của tôi.”

— Công nghệ cải biến CAR-T trong cơ thể.

Hiện tại, cả trong nước lẫn quốc tế, phần lớn các nghiên cứu về kỹ thuật điều trị miễn dịch bằng tế bào đều tiến hành cải biến bên ngoài cơ thể, rồi mới đưa lại vào cơ thể bệnh nhân để điều trị.

Phải đến năm năm sau, mới có nhóm nghiên cứu bắt đầu tiến hành hướng nghiên cứu cải biến CAR-T trực tiếp trong cơ thể, không chỉ có thể đột phá những hạn chế trong điều trị khối u thể rắn, mà còn có lợi cho việc sản xuất và ứng dụng quy mô lớn.

Mọi người xung quanh đều hít sâu một hơi.

Chỉ có ánh mắt Kỷ Ngôn Phong chợt sáng lên.

Tôi biết, công nghệ cải biến CAR-T trong cơ thể là giấc mơ mà anh ta luôn giấu trong lòng, chưa từng nói ra với ai.

Hai ngày sau.

Tần Trân Bình từ ngoài trở về, nhìn thấy trong nhà có thêm Tôn Tình Tình, sắc mặt lập tức khó coi: “Cô ta là ai?”

Chu Thanh Trạch lên tiếng giới thiệu: “Là em họ xa bên nhà An Ngữ, tới tá túc vài hôm.”

Tôn Tình Tình lập tức lấy lòng, đưa tặng khăn lụa thượng hạng cho Tần Trân Bình.

“Thím ơi, cháu xin làm phiền nhà mình mấy hôm ạ.”

Tần Trân Bình lúc này mới nở nụ cười với Tôn Tình Tình, nhưng lại liếc mắt khó chịu về phía tôi đang vừa bước vào, rõ ràng là chán ghét tôi gây thêm phiền phức cho gia đình.

Tôi chỉ thấy vị đắng lan khắp lưỡi, nhưng không nói một lời nào.

Tối hôm đó, Chu Thanh Trạch bất ngờ bị gọi đi làm nhiệm vụ cứu nạn.

Trong nhà chỉ còn tôi, mẹ chồng và mẹ con Tôn Tình Tình cùng ăn cơm.

Chỉ thấy Tôn Tình Tình gắp rau xanh vào bát cho Tiểu Hào, mà nó cũng ngoan ngoãn ăn hết.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy Tần Trân Bình kinh ngạc thốt lên: “Lạ thật đấy! Tiểu Hào nghe lời cô thế, trước giờ nó kén ăn lắm, không chịu ăn rau đâu!”

Khóe miệng Tôn Tình Tình cong lên, cố ý nói: “Chắc là cháu với thằng bé hợp nhau thôi.”

Ngừng một chút, Tôn Tình Tình lại nhìn về phía tôi.

“Nhưng mà cháu cũng thấy lạ, sao chị họ kết hôn với anh rể bao năm rồi mà vẫn chưa có con vậy?”

Bàn ăn lập tức trở nên yên ắng.

Sắc mặt Tần Trân Bình cũng trở nên khó coi.

Tôi siết chặt đũa, đây vốn là mâu thuẫn lâu dài trong nhà, cũng là nguyên nhân lớn khiến Tần Trân Bình không ưa tôi.

Nhưng thực ra, là do Chu Thanh Trạch luôn dùng biện pháp tránh thai, nói rằng chưa phải lúc có con.

Giờ bị Tôn Tình Tình nhắc tới, Tần Trân Bình rõ ràng không vui.

Tần Trân Bình cười lạnh: “Tôi không dám giục đâu, chị họ cô là nghiên cứu sinh, còn phải lo làm dự án nghiên cứu, thời gian đâu mà sinh con?”

“Thím đừng nói vậy, mỗi người mỗi khác mà!”

Tôn Tình Tình vội gắp thức ăn cho Tần Trân Bình, “Chứ như cháu, cháu vẫn theo lối truyền thống, nghĩ là phụ nữ sau khi kết hôn thì nên ở nhà chăm sóc chồng con. Phụ nữ mà, có giỏi việc mấy cũng không bằng có một gia đình yên ấm.”

Mấy lời này rất hợp ý Tần Trân Bình.

Tần Trân Bình nắm tay Tôn Tình Tình, trước mặt tôi mà nói: “Bây giờ hiếm có ai hiểu chuyện như cháu, nếu cháu mà làm con dâu tôi thì tốt quá rồi! Đáng tiếc nhà tôi không có phúc như vậy.”

Tôn Tình Tình liếc nhìn tôi với ánh mắt khiêu khích.

Tim tôi siết lại, không thể nhịn thêm, đặt đũa xuống.

“Con ăn xong rồi, xin phép về phòng trước.”

Về đến phòng.

Dù chỉ ăn được vài miếng cơm, nhưng trong lòng tôi nặng trĩu không sao nuốt nổi.

Chu Thanh Trạch trở về nhà lúc nửa đêm.

Không đợi anh lên tiếng, tôi đột nhiên ôm lấy anh, tay luồn vào bên trong áo anh.

Đã một thời gian rồi chúng tôi không gần gũi thân mật.

Hơi thở Chu Thanh Trạch cũng bắt đầu trở nên dồn dập…

Khi cảm xúc đang dâng cao.

Tôi ngăn anh lại khi anh định lấy bao cao su, giọng khàn khàn mang theo chút cầu xin: “Thanh Trạch, chúng ta có con đi, có một đứa con của chính chúng ta.”

Lời vừa thốt ra.

Tôi cảm nhận rõ rệt thân thể anh khựng lại.

Sau đó là sự từ chối dứt khoát của người đàn ông: “Không được.”

“Tại sao?” Tôi ngẩn người hỏi.

“Tôn Tình Tình vốn đã không yên tâm giao Tiểu Hào cho chúng ta, nếu chúng ta có con ruột, cô ta càng không thể để Tiểu Hào ở lại.

Hơn nữa, nếu có em bé nhỏ hơn, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sự quan tâm dành cho Tiểu Hào, không tốt cho sự phát triển của nó, ít nhất phải đợi thằng bé lớn hơn một chút rồi tính tiếp.”

Chu Thanh Trạch giọng trầm thấp, phân tích bình tĩnh.

Nhưng khi lọt vào tai tôi, lại khiến tim tôi lạnh buốt.

Câu nào cũng nhắc đến Tiểu Hào.

Tôi không muốn so đo với một đứa trẻ, nhưng trong lòng Chu Thanh Trạch, tôi rốt cuộc nặng được bao nhiêu?

Chúng tôi không tiếp tục nữa.

Một đêm nằm chung nhưng lòng mỗi người một hướng, hôm sau Chu Thanh Trạch lại nhận nhiệm vụ cứu nạn, rời khỏi Kinh thị.

Trong thời gian này.

Điều duy nhất khiến tôi vui là đề tài nghiên cứu của tôi đã có kết quả mới.

Khi nghe thấy tiếng hò reo của cả nhóm.

Tôi cũng thấy như trong mơ, kiếp trước tôi chỉ đọc nhiều tài liệu, chưa từng thực sự thực hành, nên cũng không dám chắc lần này sẽ thành công.

Vô tình chạm phải ánh mắt của Kỷ Ngôn Phong trong đám đông, cả hai chúng tôi đều sững người, sau đó cùng bật cười.

Khoảnh khắc đó, tôi bất ngờ cảm thấy nhẹ nhõm, sống hai đời người, vậy mà lại có lúc tôi giận dỗi với một chàng trai trẻ như thế, nghĩ lại thật sự buồn cười.

Nghĩ vậy, tôi định chủ động bước tới bắt chuyện.

Thì thấy Kỷ Ngôn Phong đã bước lên, đưa tay ra —

“Chào chị, mong được chị chỉ bảo thêm, tổ trưởng Lâm.”

Anh thừa nhận tôi là tổ trưởng.