Giả Bệnh Thành Sủng Phi

- Tác giả:
- Thể Loại: Cổ Đại
- Trạng Thái: Hoàn thành
Bởi vì từ nhỏ cãi nhau toàn thua, cho nên ta bắt đầu học cách giả vờ yếu đuối.
Suy cho cùng, kẻ yếu bị ức hiếp thì chẳng cần phải mở lời, thiếu gì người sẵn lòng ra mặt giúp ta giáo huấn kẻ kia.
Gả cho Thủ phụ đại nhân được ba năm, chàng thương xót ta thân thể ốm yếu, mượn cớ nạp thiếp để xung hỉ và san sẻ việc trong phủ, quyết định nâng kiệu đón người vào cửa.
Nạp thì nạp thôi, dù sao cũng là rước người về làm lụng hầu hạ ta.
Nào ngờ nữ nhân kia vừa bước chân vào phủ đã vội chạy đến trước mặt ta diễu võ dương oai:
“Cái đồ ma ốm nhà ngươi chắc còn chưa biết đâu nhỉ?”
“Ta và Bùi Tranh đã lén lút qua lại từ lâu rồi. Chỉ cần ngươi chết đi, ta sẽ là thê tử duy nhất của chàng!”
Ta lười chẳng buồn cãi cọ với ả.
Trực tiếp nghiêng người một cái, vận một bộ ‘Quy tức đại pháp’ , đương trường tắt thở.
Tin tức “Nguyên phối phu nhân bị chọc tức đến chết” trong chớp mắt làm chấn động cả kinh thành.
Sĩ tử Thanh lưu túm tụm chặn trước cổng lớn chửi mắng, Ngự sử đài liên tiếp dâng lên mười hai đạo tấu chương khẩn cấp yêu cầu tước đi mũ ô sa của Thủ phụ.
Nhằm xoa dịu cơn thịnh nộ của công chúng và bảo vệ tiền đồ bá nghiệp, chàng đành sai người đem Lâm Như Nguyệt – kẻ vừa qua cửa – tống thẳng vào sài phòng ().
Sau đó, chàng lôi ra một xấp địa khế () ở kinh thành, trị giá liên thành, đè nặng lên ngực thi thể của ta.
Ngửa mặt lên trời gào khóc, nguyện tán tận gia tài để đổi lấy hồn phách ta quay về.
Ta thừa biết chàng chỉ đang diễn kịch, nhưng điều đó không quan trọng.
Ngay khoảnh khắc tất cả mọi người đều đinh ninh rằng ta chuẩn bị lạnh ngắt tới nơi.
Bàn tay ta từ từ nhấc lên, gắt gao nắm chặt lấy xấp địa khế trên ngực, rồi cất giọng u u oán oán:
“Phu quân nói lời này… là thật sao?”