Nhưng ta cứ cố tình bước đến trước mặt bắt chuyện với bà ta.

“Cô nương là—”

“Lần trước đã từng gặp phu nhân một lần ở vườn thưởng sen, Tần phu nhân khỏe chứ, dân nữ Lương Doanh Thu.”

“Ồ.” Bà ta làm ra vẻ sực nhớ ra: “Là cô nương đi cùng với Cố Tiểu Hầu gia hôm đó.”

Ta gật đầu: “Phu nhân trí nhớ tốt thật, chính là ta.”

Tần phu nhân cười: “Lương cô nương cũng đến mua trang sức à?”

Ta lắc đầu: “Ta mua cho nương ta.”

“Vài ngày nữa là sinh thần của nương ta, ta đặc biệt đến chọn cho bà ấy một món quà sinh thần.”

Tần phu nhân “ồ” lên một tiếng, nhìn ta khen ngợi: “Lương cô nương hiếu thảo quá.”

“Đương nhiên rồi.” Ta cũng nhìn thẳng vào bà ta: “Thân thể tóc da đều là do cha mẹ ban cho, tự nhiên phải hiếu thảo.”

“Huống hồ ta có thể lớn ngần này, cũng nhờ nương ta tận tâm chăm sóc, nếu dám không hiếu thảo, thì đúng là uổng công làm con.”

“Phải bị thiên lôi giáng xuống đánh chết.”

Ánh mắt Tần phu nhân khựng lại, rồi bà ta mỉm cười.

“Vậy Lương cô nương cứ thong thả chọn nhé, ta không làm phiền nữa.”

“Được.”

Ta tùy ý chọn hai món đồ, trả tiền rồi rời đi.

Vừa bước ra khỏi tiệm, Cố Cửu Chiêu đã xuất hiện chuẩn xác như miếng cao dán da chó.

“Ngươi không làm gì đấy chứ?” Hắn nhìn ta chằm chằm từ trên xuống dưới.

Ta chẳng thèm liếc hắn, tiện miệng đáp: “Chỉ trò chuyện mấy câu thôi, ngươi đi theo ta làm gì?”

“Ta sợ ngươi bốc đồng, tính ngươi như lửa châm là nổ, ta sợ ngươi đánh nhau với Tần phu nhân.”

Ta dừng bước.

Cố Cửu Chiêu: “… Ngươi… ngươi nhìn ta làm gì?”

“Ngươi sẽ không thực sự thích ta đấy chứ?” Ta hỏi.

Cố Cửu Chiêu như phản xạ có điều kiện nhảy dựng lên: “Ta làm gì có.”

“Ồ.” Ta nhạt nhẽo đáp: “Thế ngươi quan tâm ta làm gì?”

Ta đâu có nợ tiền hắn.

Cố Cửu Chiêu thở phì phò, hồi lâu sau mới thốt ra: “… Ta… ta chỉ là có chút áy náy với ngươi thôi.”

“Hồi trước cơ thể ngươi khỏe mạnh như thế, nếu như ta không cãi nhau với ngươi, có lẽ ngươi đã không tức chết.”

Hóa ra là áy náy.

Áy náy cũng tốt.

“Đã áy náy, vậy thì giúp ta làm một việc đi.”

Cố Cửu Chiêu: “Việc gì?”

“Đi giúp ta đánh tên Giang Diệc Xuyên kia một trận.”

19

Cố Cửu Chiêu đánh cho Giang Diệc Xuyên một trận nhừ tử.

Giang Diệc Xuyên không dám đánh trả.

Ta ngồi trong xe ngựa, cho đến khi tiếng kêu thảm thiết trong hẻm nhỏ dần lại mới vén rèm nhìn ra.

Giang Diệc Xuyên nằm sấp trên đất, phun ra một ngụm máu.

“Cố Tiểu Hầu gia.” Giọng hắn đứt quãng: “Ngài vô cớ hành hung tại hạ, không sợ tại hạ đi tố cáo ngài sao?”

“Vô cớ?” Cố Cửu Chiêu nhếch mép cười lạnh: “Ngươi đi mà tố cáo, ngươi dám cướp vị hôn thê của tiểu gia, tiểu gia đánh chết ngươi.”

Giang Diệc Xuyên sững sờ: “Vị hôn thê?”

Cố Cửu Chiêu hừ lạnh: “Hôn sự nhà họ Lương ngươi đừng có mơ nữa, mau cút khỏi kinh thành, tiểu gia còn có thể tha cho ngươi một mạng.”

“Bằng không, tiểu gia thấy ngươi lần nào đánh lần đó.”

Giang Diệc Xuyên không phục: “Lương cô nương chưa từng định hôn sự, ngài không có quyền—”

“Còn dám cãi!” Cố Cửu Chiêu lại bồi thêm một cú đấm.

Giang Diệc Xuyên rên rỉ, ngã gục xuống đất.

Chiếc khăn mềm vấn trên đầu hắn cũng lăn lông lốc ra thật xa.

Giang công tử dù sao cũng là người sĩ diện, thấy vậy phản ứng đầu tiên là đưa tay với lấy.

Tay vừa chạm vào, chiếc khăn lại bị một cú đá văng đi.

Hắn ngẩng đầu lên.

Ta lên tiếng: “Giang công tử, thật trùng hợp.”

Giang Diệc Xuyên: “…”

Biểu cảm của Giang Diệc Xuyên đúng là đặc sắc.

Ta nhìn từ trên cao xuống, giọng điệu mang theo vẻ thương hại.

“Giang công tử, ngươi đi dò la biết bao nhiêu chuyện về ta, sao không bảo người ta dò la kỹ xem tính nết của ta thế nào.”

“Ta tâm nhãn nhỏ nhen, cũng không phải kẻ ngốc, trước khi đến kinh thành, sao ngươi không tự bói cho mình một quẻ đi.”

“Bói xong, ngươi sẽ biết, ngươi không có phúc khí cưới ta đâu, còn phải chịu một phen khổ sở nữa.”

Giang Diệc Xuyên lắp bắp: “Lương cô nương, cô nương nói gì vậy, tại hạ—”

“Nghe không hiểu sao?” Ta mỉm cười: “Không sao.”

“Tần phu nhân nghe hiểu là được.”

Hai mắt Giang Diệc Xuyên lập tức trừng lớn.

Ta ngồi xổm xuống, vỗ vỗ vào mặt hắn.

“Giang Diệc Xuyên, truyền lại một câu cho vị Tần phu nhân kia, bà ta không sắp đặt được hôn sự của ta đâu.”

“Nếu còn dám thò tay vào, ta sẽ đến tận nhà họ Tần bái phỏng bà ta.”

Nói xong, ta quay về xe ngựa.

Cố Cửu Chiêu cũng bám theo.

“Ngươi đi đâu vậy?” Hắn hỏi.

Ta đáp: “Rạp hát.”

Cố Cửu Chiêu không hiểu: “Ngươi đến rạp hát làm gì?”

Ta ngạc nhiên: “Ngươi không nghĩ là ta sẽ bỏ qua chuyện này đấy chứ.”

Tần phu nhân đó chẳng phải hạng người dễ bị dọa dẫm bởi dăm ba câu của ta.

Và với việc bà ta như hổ rình mồi, ta cũng sợ bà ta sẽ làm tổn thương nương ta.

Nay đã xé rách mặt, đương nhiên phải ra tay trước để chiếm ưu thế.

“Ta không biết nhà họ Tần định sắp xếp thế nào cho bà ta, nhưng miệng lưỡi thế gian đáng sợ, ta muốn cho toàn bộ rạp hát ở kinh thành này đều hát diễn lại vở kịch của bà ta.”

20

Ta vung tiền mướn người viết một vở kịch.

Ám chỉ xỉa xói, mập mờ hư ảo.

Rất nhanh chóng, cả kinh thành bàn tán xôn xao.

Cha ta cũng nghe thấy rồi.