Chu Huệ đột nhiên ngẩng đầu, hét lớn.
“Nàng ta không chết thì đến bao giờ cái phủ này mới đến lượt ta!”
Một tiếng này vừa hét ra, ngay cả ba vị tộc lão cũng sững sờ.
“Nàng ta có tất cả! Gả cho tướng quân, sinh đích tử, mẹ chồng thương, hạ nhân kính. Còn ta thì sao? Ta ở Chu gia chỉ là một biểu muội con thứ, không gả được, ăn mặc đều phải dựa vào người khác bố thí! Nàng gọi ta đến giúp chăm sóc, chẳng lẽ ta phải hầu hạ nàng cả đời?”
Chu Huệ quỳ dưới đất, hai mắt đỏ ngầu.
Giống như những thứ đã đè nén quá lâu cuối cùng trào hết ra ngoài.
“Ta chỉ muốn những thứ nàng có. Nàng chiếm mãi không chịu buông thì đừng trách ta tự mình lấy.”
Trong phòng không ai nói.
Khuôn mặt Cố Trường Uyên như đúc bằng sắt, không có chút biểu cảm.
Hắn nhìn Triệu lão phu nhân.
“Mẫu thân, người để nàng ta ở trong phủ suốt ba năm.”
Chân Triệu lão phu nhân mềm đi, ngã trở lại ghế.
“Ta không biết. Ta thật sự không biết.”
“Phương thị nói với người chuyện ruộng đất, người không quản. Nha hoàn thân cận của Phương thị bị đưa đi, người không quản. Viện Phương thị bị khóa ba năm, người không quản. Con trai ta sống trong phòng hạ nhân, ăn cơm nguội, người cũng không quản.”
Giọng Cố Trường Uyên không lớn, nhưng mỗi chữ đều giống như đóng đinh xuống.
Triệu lão phu nhân che mặt, vai run lên từng hồi.
Cố Trường Uyên bước đến trước mặt Cố Minh Triết rồi ngồi xổm xuống.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi ta vào cửa, ta thấy hắn dùng tư thế này đối diện với con trai mình.
“Minh Triết, cha có lỗi với con.”
Cố Minh Triết không khóc.
Nó mím môi nhìn cha thật lâu.
Sau đó đưa tay kéo lấy vạt áo ta.
“Cha, cha đừng có lỗi với nương là được.”
Người nó gọi là nương.
Là ta.
11
Ngay trong ngày hôm đó, Chu Huệ bị nhốt vào phòng củi.
Cố Trường Uyên phái thân binh đến Chu gia trang, ngay trong đêm đưa Thúy Oanh và Hồng Tiêu trở về.
Hồng Tiêu đã bị giam giữ hơn một năm, còn Thúy Oanh mới bị giấu ở đó ít ngày, cả hai đều gầy sọp người.
Thúy Oanh vừa vào cửa nhìn thấy Chu Huệ bị trói quỳ trong sân, hai chân mềm nhũn, lập tức khai sạch mọi chuyện.
Hồng Tiêu là nha hoàn thân cận của Phương thị nên biết nhiều hơn.
Nàng nói mấy tháng cuối đời của Phương thị, ngày nào Chu Huệ cũng tự tay mang canh tới, không cho bất kỳ ai khác đụng vào.
Ban đầu Phương thị không nghi ngờ.
Sau đó thân thể ngày càng yếu, đến mức không xuống giường nổi, mới bắt đầu điều tra.
Nàng tìm ra bột Ô Tằm, viết thư, giấu chiếc hộp.
“Đêm phu nhân viết thư xong, người dặn nô tỳ sáng hôm sau ra khỏi phủ gửi thư. Nhưng nửa đêm hôm ấy Chu cô nương đột nhiên tới, nói phu nhân trong người khó chịu, nàng ấy sẽ ở lại trông nom. Sáng hôm sau nô tỳ bị Triệu lão phu nhân gọi đến chính viện. Khi trở về, phu nhân đã hôn mê.”
“Sau đó người không tỉnh lại nữa.”
Hồng Tiêu nói đến cuối liền quỳ xuống dập đầu.
“Nô tỳ không cứu được phu nhân, nô tỳ đáng chết.”
Ta hỏi nàng:
“Trước khi bị đưa đi, ngươi có từng nói với Triệu lão phu nhân không?”
Hồng Tiêu lắc đầu.
“Hôm đó Chu cô nương dẫn người tới, nói lão phu nhân có ý cho nô tỳ rời phủ. Nô tỳ nói muốn gặp lão phu nhân, nàng ấy không cho. Mấy bà tử kia trực tiếp giữ nô tỳ, nhét vào xe từ cửa góc, đến hành lý cũng không cho mang.”
Ta nhìn Triệu lão phu nhân.
Triệu lão phu nhân ngồi ở góc chính sảnh, cả người giống như già thêm mười tuổi.
“Lão phu nhân, chuyện Hồng Tiêu rời phủ là ý của người, hay Chu Huệ tự quyết?”
Triệu lão phu nhân nhắm mắt.
“Huệ nhi nói Hồng Tiêu đau buồn quá độ, ở lại trong phủ không tốt. Ta gật đầu.”
“Người không gặp Hồng Tiêu?”
“Không.”
“Nàng ấy là nha hoàn thân cận của phu nhân trước. Phu nhân trước vừa mất, người liền đưa nàng ấy đi, ngay cả mặt cũng không gặp?”
Triệu lão phu nhân không trả lời.
Cố Trường Uyên thay bà trả lời.
“Mẫu thân tin Chu Huệ.”
“Tin suốt ba năm.”
Lời nói không nặng.
Nhưng bả vai Triệu lão phu nhân sụp xuống.
Chiều hôm đó, Cố Trường Uyên làm ba việc.
Thứ nhất, ghi lời khai của Chu Huệ và Thúy Oanh thành văn thư, cùng với bột Ô Tằm, mạch án và thư Phương thị gửi đến phủ Thuận Thiên.
Thứ hai, sai người đến Chu gia trang truyền lời.
Chu Huệ bị nghi hạ độc giết người, Chu gia nếu có hành vi giấu người bao che sẽ bị truy cứu cùng.
Thứ ba, mời ba vị tộc lão trở lại chính sảnh, trước mặt họ tuyên bố hai chuyện.
Chuyện thứ nhất, phủ tướng quân đoạn tuyệt quan hệ với Cố Trường Mậu.
Mọi khoản chiếm đoạt ruộng đất, âm mưu bán đất đều phải tính toán rõ ràng từng khoản, hạn ngày hoàn trả, quá hạn giao quan.
Chuyện thứ hai, đích mẫu của Cố Minh Triết là Thẩm Chiêu Ninh.
Không chấp nhận bất kỳ ai lấy bất kỳ danh nghĩa nào tranh đoạt vị trí dưỡng mẫu.
Ba vị tộc lão không có một câu dị nghị, trà còn chưa uống hết đã cáo từ.
Buổi tối, trong phủ yên tĩnh khác thường.
Hạ nhân đi đường ngay cả ho cũng không dám.
Chu Huệ khóc suốt một đêm trong phòng củi, không ai để ý.
Triệu lão phu nhân đóng cửa phòng.
Thúy Bình nói lão phu nhân chưa ăn cơm.
Ta bưng một bát cháo tới.
Ánh mắt Thúy Bình nhìn ta rất phức tạp.
Nàng nhận cháo rồi đi vào.
Một lát sau, Thúy Bình bước ra.