“Ngươi nói dối.” Ta ánh mắt sắc lạnh, quét về phía thiếu nữ kia, “Mấy lời cãi vã khi nãy của các ngươi, ta nghe rõ mồn một, Tiêu Uyển ra tay dĩ nhiên có sai, nhưng cũng là do các ngươi miệng lưỡi chửi bới trước.”
Dung nương bị đánh sưng miệng lập tức phẫn nộ ngẩng đầu:
“Nàng đánh người vốn đã sai! Ngươi là kế mẫu của nàng, rõ ràng thiên vị! Ta muốn đi tìm trưởng công chúa làm chủ cho ta!”
“Cứ việc đi.”
Giọng ta nhàn nhạt, nhưng lại mang theo uy nghiêm không thể nghi ngờ,
“Những chuyện các ngươi đánh nhau trước mặt mọi người, lời lẽ ác miệng xung đột, nếu ầm ĩ đến mức khắp thành đều hay, thì ta muốn xem, đợi đến khi các ngươi cập kê rồi, trong kinh thành này còn nhà thế gia công tử nào dám cưới những cô nương như các ngươi.”
Một lời nói, nửa là uy hiếp, nửa là cảnh cáo.
Bốn thiếu nữ vốn đã hoảng đến bủn rủn, sắc mặt lập tức trắng bệch. Người lớn tuổi hơn trong số đó lập tức khuỵu gối quỳ xuống trước mặt ta.
“Phu nhân tha tội, chúng con biết sai rồi, cầu phu nhân giúp chúng con!”
Ta vội đỡ nàng dậy, ho khẽ một tiếng, trầm giọng sắp xếp:
“Chuyện này nếu làm lớn, đối với bất kỳ ai trong các ngươi cũng đều không có lợi. Các ngươi đều có lỗi, trước hết hãy tự xin lỗi lẫn nhau.”
“Sau đó ta sẽ sai người lặng lẽ đưa các ngươi đến phủ Tấn Quốc hầu, đợi các ngươi chỉnh trang lại dung nhan, bình ổn tâm tình rồi lại đưa về nhà.”
“Còn cha mẹ các ngươi, ta sẽ thay mặt báo lại, chỉ nói là Uyển tỷ nhi mời các ngươi đến Hầu phủ tụ họp một chút.”
Mấy cô nương vốn đã rối như tơ vò, thấy ta sắp xếp chu toàn ổn thỏa, lập tức liên tục gật đầu, tất cả đều nghe theo.
Lúc rời đi, ánh mắt Tiêu Uyển nhìn ta đã đổi khác, sự khinh miệt và địch ý trong mắt nàng tiêu tan hơn nửa.
8
Đợi đến khi ta về phủ, bốn tiểu cô nương đang vây quanh nhau nói cười rộn rã.
Trên bàn bày đầy vải thiều tiến cống và đào mật, các loại khô quả, điểm tâm mặn ngọt thơm mềm đều có đủ.
Tiêu Uyển ngồi giữa các nàng, cười đến đặc biệt rạng rỡ.
Thấy ta bước vào, bốn người đều đứng dậy cung kính hành lễ với ta.
Ta ôn hòa hỏi han, lại lần nữa xác định trên người các nàng không có vết thương ngầm, rồi mới gọi quản gia tới chuẩn bị xe ngựa.
Trước khi đi, Tiểu Thúy làm theo phân phó của ta, chọn từ tư khố của ta ra ba phần lễ vật nhỏ tinh xảo đưa cho các nàng.
Các nàng rụt rè không dám nhận.
Ta cười nói: “Nhanh nhận lấy đi, các cô nương.”
“Hôm nay rốt cuộc là Uyển tỷ nhi nhà chúng ta có lỗi, đây là lễ tạ lỗi dành cho các ngươi. Uyển tỷ nhi tính tình tuy nóng nảy một chút, nhưng lòng dạ lương thiện, sau này các ngươi cứ thường xuyên đến phủ tìm nàng chơi.”
Ba tiểu cô nương đều cười đáp ứng.
Trong đó Dung tỷ nhi bị Tiêu Uyển tát mấy cái, đi đến bên cạnh Tiêu Uyển, vậy mà lại một lần nữa xin lỗi nàng.
“Xin lỗi Tiêu Uyển, ta không nên nói ngươi là kẻ đáng thương, mẫu thân của ngươi rất tốt, ta thật sự rất hâm mộ ngươi.”
Tiểu cô nương ngẩng đầu lên, vẻ mặt kiêu ngạo nói: “Không sao, ta tha thứ cho ngươi rồi.”
“Sau này nhớ đến tìm ta chơi, điểm tâm trong phòng mẫu thân ta, tùy ngươi ăn.”
Tiễn người xong, Tiêu Uyển không trở về viện của mình, trái lại còn từng bước từng bước đi theo phía sau ta.
Ta xoay người nhìn nàng: “Sao vậy, còn có việc gì à?”
Tiểu cô nương ngập ngừng hồi lâu mới đỏ mặt hỏi: “Hôm nay người vì sao lại giúp ta?”
Nói xong, nàng lại đầy cảnh giác bổ sung: “Nếu người muốn nhân chuyện hôm nay để lấy lòng ta, lôi kéo ta, thì không thể nào đâu. Trong lòng ta, mẫu thân chỉ có một mình nương ta, ai cũng đừng hòng thay thế.”
Ta nhàn nhạt liếc nàng một cái:
“Ngươi nghĩ nhiều rồi, ta chưa từng nghĩ sẽ thay thế vị trí của nương ngươi, ta cũng sinh không ra một khuê nữ lớn như ngươi.”