Mỗi dịp lễ đều treo ngoài ban công, hy vọng con có thể lần theo ánh sáng trở về.
Hà Xuyên đặt chiếc đèn ngoài cửa.
Không yêu cầu được vào nhà.
“Mẹ đã chuyển tới sống cùng dì rồi. Bà vẫn đang tiếp tục điều trị, sau này sẽ không dùng cách đó để ép em nữa.”
“Hy vọng bà có thể chăm sóc tốt cho bản thân.”
Anh ta gật đầu.
Ánh mắt vượt qua tôi, nhìn về phía Hòa Hòa đang vẽ tranh trong phòng khách.
Đứa trẻ chạy tới, đưa cho anh ta một bức tranh mới.
Trên tranh có hai căn nhà, một căn có tôi và con bé, căn còn lại chỉ có một mình Hà Xuyên.
Giữa hai căn nhà có một con đường.
Ven đường vẽ cây cối và đèn đường.
“Sau này bố có thể đi con đường này tới thăm con, nhưng không được lừa con nữa.”
Hòa Hòa nghiêm túc nói.
“Nếu con không muốn gặp, bố cũng phải đợi đến khi con chuẩn bị xong.”
Hà Xuyên ngồi xổm xuống, đồng ý với con.
Sau khi đứng lên, anh ta hỏi tôi có thể nói chuyện riêng vài câu không.
Chúng tôi đi tới bên cửa sổ hành lang.
Anh ta im lặng rất lâu mới nói:
“Nếu anh dùng phần đời còn lại để bù đắp, em cũng sẽ không cho anh thêm cơ hội nữa, đúng không?”
“Đó là cuộc đời anh phải sống, không nên dùng nó để đổi lấy lựa chọn của tôi.”
“Anh hiểu rồi.”
Miệng nói đã hiểu.
Nhưng mắt anh ta vẫn đỏ.
Trước khi rời đi, anh ta quay đầu nhìn tôi rất lâu.
Trong ánh mắt ấy có lưu luyến, cũng có sự hối hận muộn màng.
Chỉ là những thứ đó không thể trói buộc tôi được nữa.
Sau khi trời tối, tôi dẫn Hòa Hòa ra bờ sông ngắm đèn.
Con bé nắm tay tôi.
Mỗi lần đi qua đám đông chen chúc đều quay đầu lại xác nhận.
Lần nào tôi cũng đi ngay phía sau con.
Chưa từng buông tay.
Trăng tròn in bóng trên mặt sông.
Bên bờ có người bật nhạc.
Hòa Hòa cầm chiếc đèn thỏ nhỏ, hỏi tôi:
“Mẹ, sau này mẹ còn hận bố và bà nội không?”
“Có lẽ mẹ sẽ không hận mãi, nhưng mẹ sẽ không quên những chuyện đã xảy ra. Ghi nhớ không phải để trừng phạt ai, mà là để nhắc nhở bản thân không quay về quá khứ nữa.”
Con bé nghe hiểu mà cũng như chưa hiểu hết, nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu.
Trên đường về nhà.
Hòa Hòa dựa vào người tôi.
Con nói Trung thu năm sau vẫn muốn tới đây.
Con nói lần tới muốn vẽ một bức tranh gia đình thật sự.
Trong tranh chỉ có những người khiến con cảm thấy an toàn.
Tôi siết chặt tay con.
Dẫn con đi về phía con phố sáng rực ánh đèn.
Bốn năm bọn họ đánh cắp đã không thể bù lại.
Nhưng những ngày tháng sau này của tôi và con gái.
Sẽ không bao giờ giao cho người khác quyết định nữa.
— Hết —