Ân Chiêu thu lại vẻ cợt nhả.
“Cắt nguồn hàng của tỷ.”
“Ý gì?”
“Hương liệu Bắc Cương muốn vào kinh phải qua ba cửa ải. Gần đây công chúa qua lại rất thân với phu nhân Binh bộ Thượng thư. Binh bộ quản phòng thủ biên cương.”
Ta im lặng.
“Nếu nàng cho người giữ hàng của tỷ lại, nguyên liệu dùng hết là sẽ bị đứt nguồn.”
“Bao lâu?”
“Xem nàng ra tay lúc nào. Nhanh thì một tháng.”
Một tháng.
Hàng tồn của ta nhiều nhất chỉ cầm cự được hai tháng.
Nếu nguyên liệu bị cắt, cửa hàng sẽ xong.
“Có cách nào không?”
Ân Chiêu giơ một ngón tay.
“Một cách.”
“Nói.”
“Đi đường biển. Vòng từ phía nam.”
“Phía nam không có hương liệu Bắc Cương.”
“Có.”
Hắn hạ giọng.
“Ta đã điều tra. Mỗi năm vào mùa thu, thương đội Nam Dương sẽ thu mua một lô hương liệu từ Bắc Cương rồi vận chuyển bằng đường biển xuống phía nam. Tỷ mua từ tay bọn họ.”
“Giá?”
“Đắt gấp ba.”
Ta tính toán.
Chi phí tăng gấp ba, lợi nhuận sẽ mỏng đi.
Nhưng ít nhất không bị cắt hàng.
“Chuyện kết nối ta sẽ làm.”
Ân Chiêu nói.
“Nhưng…”
“Phần chia thêm nửa thành.”
Hắn cười.
“Tỷ tỷ sảng khoái.”
Ta nhìn hắn.
Thiếu niên mười ba tuổi làm việc còn kín kẽ hơn đám cáo già trong triều.
“Điện hạ giúp ta nhiều như vậy, rốt cuộc muốn gì?”
Hắn đứng dậy, phủi bụi trên áo.
“Muốn đến ngày tỷ ta xui xẻo, ta đứng bên cạnh nhìn sẽ rất vui.”
“Chỉ vậy?”
Hắn đi tới cửa rồi quay đầu nhìn ta.
Trong đôi mắt đào hoa thoáng hiện vẻ nghiêm túc.
“Còn muốn tỷ nhớ rằng đã từng có người giúp tỷ lúc khó khăn nhất.”
Hắn đi rồi.
Ta ngồi trong sân, rất lâu không động đậy.
Nhị hoàng tử này.
Ba tuổi khiến ta ghét bỏ đến mức khóc òa.
Mười ba tuổi…
Thôi.
Không nghĩ nữa.
Làm ăn quan trọng hơn.
Hai tháng sau.
Diễn ra một hội Hoa Triều lớn nhất kinh thành.
Người tổ chức là Thái hậu.
Người được mời bao gồm toàn bộ gia quyến quan viên từ tam phẩm trở lên trong kinh thành.
Ta cũng có tên.
Lần này ta không còn ngồi bàn cuối nữa.
Thái hậu đích thân chỉ định ta ngồi cạnh bà.
Lúc ta vào sân, mọi ánh mắt đều đổ về phía ta.
“Chính là chủ nhân Đường Ký Hương Phường?”
“Trẻ như vậy?”
“Nghe nói ngày nào Thái hậu cũng dùng hương của nàng, ngủ tốt hơn rất nhiều.”
“Tổ mẫu người ta là đích nữ phủ An Quốc Công, xuất thân chính thống.”
Ta ngồi xuống cạnh Thái hậu.
Ân Nhược Nguyệt ngồi đối diện, trên mặt vẫn mang nụ cười tiêu chuẩn, không nhìn ra cảm xúc.
Nhưng Thẩm Lâm Uyên bên cạnh nàng…
Hắn nhìn vị trí của ta, ánh mắt thoáng thất thần.
Hôm nay tâm trạng Thái hậu rất tốt, kéo tay ta hỏi han đủ chuyện.
“Đường nha đầu, mấy ngày nay ai gia ngủ rất ngon, đều là công của con.”
“Thái hậu quá khen.”
“Cửa hàng của con càng làm càng lớn rồi, nghe nói người xếp hàng đã tới sau năm mới?”
“Vâng. Sản lượng của thần nữ có hạn, cứ từ từ mà làm.”
Thái hậu gật đầu.
“Được. Không cần gấp. Đồ tốt vốn nên làm chậm.”
Ân Nhược Nguyệt đột nhiên lên tiếng.
“Hoàng tổ mẫu, nhắc tới Đường Ký Hương Phường, tôn nữ chợt nhớ ra một chuyện.”
Thái hậu nhìn nàng.
“Mấy ngày trước có người nói với tôn nữ rằng kinh thành xuất hiện một lô hương giả mạo Đường Ký, đã bán vào mấy nhà quyền quý. Nếu xảy ra vấn đề…”
Nàng nhìn ta, cười ngây thơ.
“Khương tỷ tỷ, tỷ có biết chuyện này không?”
Hương giả?
Chiêu mới đây.
Ta còn chưa kịp lên tiếng, bên cạnh đã có một giọng nói vang lên.
“Chuyện hương giả điện hạ nhắc tới, thần phụ cũng có nghe.”
Liễu phu nhân.
Bà đứng lên, lấy từ tay áo ra một bình sứ nhỏ.
“Mấy hôm trước có người tới phủ thần phụ chào bán, nói là sản phẩm mới của Đường Ký. Thần phụ cảm thấy mùi không đúng nên để ý.”
Bà dâng bình sứ lên Thái hậu.
“Thần phụ đã mời thái y kiểm nghiệm, bên trong trộn xạ hương kém chất lượng. Không gây hại cho người, nhưng so với hàng thật của Khương tiểu thư thì cách xa một trời một vực.”
Thái hậu nhận lấy, ngửi thử rồi cau mày.
“Quả nhiên không đúng.”
Liễu phu nhân tiếp tục:
“Theo thần phụ điều tra, nguồn gốc lô hàng giả này là một xưởng nhỏ phía tây thành, người đứng sau bỏ vốn…”
Bà dừng lại, ánh mắt lướt qua Ân Nhược Nguyệt.
“Không tiện nói.”
Cả hội trường im bặt.
Nụ cười trên mặt Ân Nhược Nguyệt đông cứng.
Thái hậu đặt bình sứ xuống, sắc mặt trầm hẳn.
“Làm hàng giả lừa người, loại chuyện này ai gia ghét nhất. Tra.”
“Vâng.”
Ma ma bên cạnh Thái hậu lập tức nhận lệnh.
Ân Nhược Nguyệt há miệng định nói, cuối cùng lại nuốt xuống.
Trong lòng ta âm thầm cảm ơn Liễu phu nhân.
Có qua có lại.
Hộp thuốc trị cước miễn phí năm đó, đáng giá.
Sau yến tiệc, Thái hậu giữ ta lại nói chuyện riêng.
“Đường nha đầu, ai gia hỏi con một câu thật lòng.”
“Thái hậu cứ hỏi.”
“Đứa trẻ Nhược Nguyệt kia… có phải vẫn luôn làm khó con không?”
Ta im lặng một nhịp.
“Thần nữ không dám tùy tiện nghị luận công chúa.”
Thái hậu thở dài.
“Con không nói ai gia cũng nhìn ra. Đứa trẻ này bị chiều hư rồi.”
Bà vỗ tay ta.
“Con cứ yên tâm làm ăn. Có ai gia ở đây, không ai dám động tới con.”
“Đa tạ Thái hậu.”
Ra khỏi cửa cung, gió đêm thổi tới.
Xe ngựa của Ân Chiêu đang chờ ở đầu ngõ.
Hắn vén rèm, lắc lắc chiếc bánh ngọt trong tay về phía ta.
“Thế nào?”