Tôi mệt mỏi quay mặt đi không nhìn anh, không lâu sau trên người đã được đắp thêm một chiếc chăn, động tác của anh rất nhẹ, nhưng tôi lại không muốn nhìn thêm một lần nào.

Anh từng là người tôi thật lòng yêu mộ, cũng là gông cùm giam giữ tôi, lúc ly hôn đã triệt để cắt đứt rồi.

Vừa xuống máy bay đã nhìn thấy Lục Ngôn bị mẹ Lục kéo tay đứng ở khu vực chờ.

Thằng bé chín tuổi đã cao lên không ít, mắt đỏ hoe, vừa thấy tôi đã hét lên: “Mẹ!”

Lãnh đạo đoàn khảo sát nhìn nhau, tôi mỉm cười chuẩn mực: “Đứa bé này có lẽ nhận nhầm người rồi.”

Lục Tần đứng cạnh sắc mặt lập tức trầm xuống, anh nghe hiểu tiếng Đức.

Lục Ngôn định chạy tới nhưng bị mẹ Lục kéo lại, tôi hiểu rõ bà ta sẽ chẳng tốt bụng để mẹ con tôi gặp nhau, có lẽ định dùng đứa bé để ép tôi làm việc gì đó, nhưng tôi chẳng còn lý do gì để nghe lời nữa.

Mấy ngày đi cùng đoàn khảo sát tham quan quân khu diễn ra khá suôn sẻ, trong công việc Lục Tần chưa bao giờ phạm sai lầm.

Khảo sát kết thúc, anh tìm đến tôi: “Lê Sơ, công việc đã tạm dừng, cùng tôi về nhà thăm Lục Ngôn đi? Thằng bé rất nhớ cô.”

“Nhớ tôi?” Tôi nhớ lại sự ghét bỏ ruồng rẫy của nó trước kia, lắc đầu, “Vốn dĩ nó đã không thích tôi, tôi đi ba năm, đáng ra nó phải càng ghét tôi hơn mới đúng.”

“Nó thích Tô Thanh làm mẹ, anh lại giúp anh trai hoàn thành di nguyện, chi bằng sớm cưới cô ta cho vẹn cả đôi đường.”

Chương 9

Lục Tần xoa xoa ấn đường: “Chúng ta nhất định phải nói chuyện như vậy sao?”

Tôi lạnh nhạt liếc anh: “Không thích nghe? Đáng ra chúng ta có thể không cần nói chuyện.”

Nói xong thu dọn đồ đạc về khách sạn, nhà họ Lê không cần thiết phải về.

Hẹn gặp bạn thân, cô ấy kéo tôi xoay vòng vòng cảm thán: “Đây mới là dáng vẻ nên có của cậu, ba năm không gặp, thực sự mừng cho cậu.”

Đang nói chuyện hăng say thì điện thoại đổ chuông, số lạ vang lên giọng một người phụ nữ: “Tôi là giáo viên chủ nhiệm của Lục Ngôn, em ấy đánh nhau ở trường, ba em ấy bảo tôi liên lạc với chị.”

Cô bạn thân bực bội giật lấy điện thoại cúp máy: “Lục Tần bị bệnh à!”

Chuông điện thoại lại vang lên, giáo viên giọng điệu sốt sắng: “Phụ huynh bên kia đang giục chị đến đưa con đi bệnh viện đây!”

Hết cách, tôi và bạn thân đành đến trường.

Trong văn phòng giáo viên, những đứa trẻ khác đều có phụ huynh đi cùng, chỉ có phía sau Lục Ngôn là trống không.

Phụ huynh của học sinh bị thương chỉ thẳng vào nó trách mắng: “Mẹ mày chưa dạy mày không được đánh người sao?”

Đứa trẻ bên cạnh cười cợt: “Lục Ngôn không có mẹ! Mẹ nó không cần nó nữa rồi!”

Lục Ngôn tức đến đỏ hoe mắt, lao lên như một con sói con, nhưng lại bị phụ huynh đối phương che chở xô ngã.

Nhìn thấy tôi ở cửa, hốc mắt nó soạt cái đã đỏ lựng, nước mắt chực trào nhưng nó vẫn cắn chặt môi ngoảnh mặt đi tự bò dậy.

Tôi phớt lờ sự cứng đầu của nó, tự giới thiệu: “Tôi là mẹ sinh học của thằng bé, đã ly hôn và không có quyền nuôi dưỡng, tiền bồi thường cứ tìm ba nó là Lục Tần mà đòi.”

Lục Ngôn ngẩng đầu không thể tin nổi, khóe mắt tôi thấy nó nhanh chóng cúi đầu quệt mắt, động tác nhanh đến mức sợ bị phát hiện.

Đứa trẻ hồi nhỏ luôn giục tôi ly hôn, bây giờ lấy đâu ra nước mắt thế này?

Nghe nhắc đến Lục Tần, ngọn lửa tức giận của phụ huynh kia cũng dịu đi không ít.

“Cho dù ly hôn, chị cũng phải đưa ra một lời giải thích chứ?” Tầm mắt tôi rơi trên người Lục Ngôn: “Tại sao lại đánh nhau?”

Nó cứ ngẩng cao cổ không chịu nói, tôi cũng chẳng có kiên nhẫn mà dỗ dành: “Không muốn nói thì đợi ba cậu đến, tôi không có thời gian ở đây dằng co.”

Nó như con thú nhỏ bị chọc giận, đỏ mắt gầm lên: “Bọn họ nói con không có mẹ, mẹ hài lòng chưa? Tại sao ba không kết hôn với mẹ Thanh Thanh, dì ấy mới không bỏ mặc con, con ghét mẹ!”