Tôi đáng ra phải biết từ lâu, anh chưa từng nghiêm túc lắng nghe bất cứ điều gì tôi nói với tư cách là một người vợ, tôi của lúc đó đối với anh chỉ là bạn đời trên danh nghĩa, là bảo mẫu của gia đình, là người chăm sóc thay thế cho Tô Thanh.
Lục Tần cúi đầu, giọng nói đầy vẻ thất vọng và áy náy: “Xin lỗi, tôi thực sự không nhớ, có lẽ lúc đó đang bận. Nhưng đây chính là lý do cô ly hôn sao? Tôi không thể chấp nhận được.”
Tôi nhấp ngụm trà, nhướng mày: “Ồ? Vậy còn mùi nước hoa trên áo anh mỗi tối về nhà thì sao? Lý do này đã đủ chưa?”
Vẻ mặt anh ngưng trệ, lắc đầu không thể tin nổi: “Tô Thanh? Cô vì cô ta mà ly hôn sao?”
Giọng điệu càng thêm kinh ngạc, như thể điều này còn hoang đường hơn việc anh không nghe tôi nói.
Tôi lạnh nhạt gật đầu: “Ngày nào anh cũng mang theo mùi nước hoa của cô ta về nhà, Lục Ngôn mở miệng ngậm miệng đều muốn cô ta làm mẹ mới, lẽ nào tôi còn phải mặt dày chiếm lấy cái danh ‘Phu nhân Thượng tướng’ mà mình chẳng thèm khát? Làm một cái bù nhìn có tiếng không có miếng, tôi không cam lòng.”
Lông mi Lục Tần khẽ run, có lẽ anh không biết tôi sẽ nói những lời này, hoặc có lẽ anh vốn chẳng quan tâm đến cảm nhận của tôi, chỉ đơn thuần muốn mổ xẻ sự thất bại.
Nhưng trong mắt tôi, điều đó hoàn toàn không cần thiết, anh thích Tô Thanh, sẽ nhớ chuẩn bị bất ngờ cho sinh nhật cô ta, sẽ chăm chú lắng nghe cô ta nói, tình yêu của anh chưa từng thuộc về tôi.
Bốn giờ sáng, cơn buồn ngủ ập đến tôi cất lời tiễn khách, lại nghe thấy tiếng “Xin lỗi” rõ ràng và trang trọng.
Tôi sững người, anh không chớp mắt nhìn tôi lặp lại: “Xin lỗi, tôi không biết những tiểu tiết này lại khiến cô chịu nhiều tủi thân như vậy, là tôi không đúng.”
Tôi không kìm được bật cười, có thể khiến Lục Tần cao ngạo phải xin lỗi, tôi cũng coi như là độc nhất vô nhị rồi.
Nhưng một cảm giác mất mát ngay lập tức chiếm lấy lồng ngực, hóa ra khi phơi bày những chuyện hằng ngày trong hôn nhân, anh cũng sẽ cảm thấy tôi chịu ấm ức.
Tôi xoa xoa ngực, cục tức đó đã tiêu tán đi nhiều, có lẽ tôi đã có thể hòa giải với quá khứ.
“Nhưng tôi không hề phản bội, cũng không thích Tô Thanh.” Anh đột ngột lên tiếng, đáy mắt xẹt qua tia áy náy, “Chăm sóc cô ấy là để hoàn thành di nguyện của anh trai tôi, người khác gọi cô ấy là ‘Bà Lục’ tôi không đính chính, là vì nếu anh trai tôi còn sống, cô ấy vốn dĩ đã mang danh phận đó.”
Tôi xua tay: “Không quan trọng nữa.”
Anh như bị châm chọc, ánh mắt bị tổn thương: “Không, điều này rất quan trọng. Cô rời đi ba năm, tôi và Lục Ngôn đều rất nhớ cô, mong có thể xóa bỏ hiềm khích để cô quay về.”
Tôi thực sự không nhịn được cười thành tiếng, anh vậy mà lại muốn tôi quay về?
Tôi mong mỏi bao nhiêu năm mới có được tự do, làm sao có thể quay về làm bảo mẫu miễn phí?
“Tôi vất vả lắm mới ly hôn, có được sự nghiệp của riêng mình, quay về làm gì? Anh cảm thấy có lỗi với anh trai muốn chăm sóc Tô Thanh thì không cần kéo theo tôi, tôi không nợ bất kỳ ai trong các người.”
Lục Tần còn muốn nói gì đó, tôi đã kéo cửa ra, gió lạnh cuốn tuyết thốc vào: “Ra ngoài, đừng để tôi phải nói lại lần thứ hai.”
Sau khi anh đi, tôi trằn trọc không ngủ được, cố thức đến sáng đến trường, lại nhận được một sự sắp xếp mới.
Viên tham mưu nói với giọng điệu thấm thía: “Bên mình có một đoàn giao lưu muốn cùng Thượng tướng Lục về nước khảo sát, đang thiếu một phiên dịch viên đi cùng, tôi đã tiến cử cô, nhân tiện tranh thủ về nước đoàn tụ với gia đình luôn.”
Trong lòng tôi như có cả vạn con ngựa phi qua, nhưng ngoài mặt vẫn đáp: “Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.”
Chiều hôm đó tôi cùng Lục Tần và đoàn khảo sát bước lên chuyên cơ về nước, ghế ngồi được sắp xếp chỉ cách nhau đúng một cái tựa tay.