Sau đó vô số cuộc gọi tiếp tục gọi đến chỗ cha mẹ Quý, nhưng họ đều không nghe máy.

“Biết trước có ngày hôm nay, tại sao lúc đầu còn làm như vậy?” Mẹ Quý nắm lấy tay Quý Tây Ninh, an ủi: “Ninh Ninh, con yên tâm, có mẹ và cha con ở đây, sẽ không để Bùi Tự Bạch làm tổn thương con thêm chút nào!”

“Cha con đã xử lý toàn bộ tài sản ở thành phố Kinh. Sau này gia đình chúng ta sẽ định cư tại Luân Đôn. Nơi đây có sự nghiệp và người thân của con. Ninh Ninh, đã đến lúc bắt đầu một cuộc sống mới rồi.”

Đúng vậy, đã đến lúc bắt đầu một cuộc sống mới.

Cánh tay bị đứt của An An hồi phục khá tốt, có thể lắp tay giả.

Công việc của cô cũng đã được sắp xếp, ngay tại nhà hát cách nhà không xa.

Tan làm có thể trở về nhà ở bên cha mẹ, cuộc sống đang phát triển theo hướng tốt đẹp.

“Đúng rồi Ninh Ninh, bản nhạc cho buổi biểu diễn tái xuất đầu tiên của con chuẩn bị thế nào rồi? Có thuận lợi không?” Mẹ Quý hỏi.

“Mẹ yên tâm, ba ngày sau, con sẽ có một màn trở lại hoàn hảo tại Luân Đôn.”

Mẹ Quý dường như nhìn thấy Quý Tây Ninh trước năm hai mươi lăm tuổi, tươi sáng, vui vẻ, chưa bị cuộc sống mài mòn mọi góc cạnh.

“Nếu đã như vậy…” Mẹ Quý nhân cơ hội, ghé vào tai cô nói nhỏ: “Cũng nên nghĩ đến chuyện chung thân đại sự của mình. Đứa trẻ Tiểu Lục đã chờ con rất nhiều năm, mẹ và cha con đều nhìn thấy.”

“Nếu năm đó bạn của cha con không giới thiệu Tiểu Bùi, đáng lẽ con đã kết hôn với Tiểu Lục từ lâu.”

Quý Tây Ninh cụp mắt, mím môi cười khẽ: “Mẹ, trên đời làm gì có nhiều nếu như vậy? Con không còn là trẻ con, con có suy nghĩ của riêng mình. Mẹ đừng nhúng tay vào có được không?”

Thấy thái độ cô kiên quyết, mẹ Quý không tiện nói thêm.

Một chiếc xe màu đen bóng lướt qua, Lục Thừa Lẫm đã đến. Từ khi công việc của cô được sắp xếp tại nhà hát, mỗi ngày đi làm anh đều tiện đường đến đón cô.

Quý Tây Ninh thắt dây an toàn, nhận bữa sáng anh đã chuẩn bị từ trước, cầm trong tay hỏi: “Lục Thừa Lẫm, người sáng lập nhà hát cũng cần đi làm từ mười giờ sáng đến sáu giờ tối sao?”

“Đương nhiên. Nếu em tăng ca, tôi cũng có thể ở lại cùng em một lúc.”

Nhà hát này do Lục Thừa Lẫm thành lập. Không lâu sau khi cô kết hôn, anh đã chuyển đến Luân Đôn.

Cô từng hỏi Lục Thừa Lẫm tại sao.

Lục Thừa Lẫm nói: “Hy vọng em có thể nhặt lại ước mơ của mình. Cánh cửa nơi đây sẽ mãi mãi rộng mở với em.”

Quý Tây Ninh đã ghi nhớ câu nói ấy rất lâu, rất lâu.

Trong mỗi khoảnh khắc Bùi Tự Bạch lạnh nhạt với cô, câu nói ấy đều từng xuất hiện trong đầu.

Nhưng Quý Tây Ninh biết con người không thể mãi chỉ biết nhận lấy.

“Lục Thừa Lẫm, thật ra anh không cần phải làm như vậy. Tôi biết tình cảm anh dành cho tôi.” Cô từ chối dứt khoát: “Nhưng chúng ta không thích hợp.”

“Tại sao không thích hợp? Tôi biết cuộc hôn nhân trước đã để lại bóng ma cho em. Tôi có thể chờ, chờ bao lâu cũng không sao. Ninh Ninh, tôi đã chờ em hai mươi hai năm, không thiếu vài năm này.”

Chiếc xe ổn định chạy trên đường. Quý Tây Ninh nhìn ra ngoài cửa sổ, những tòa nhà cao tầng san sát bên đường, cây cối lùi dần về phía sau, dường như tất cả mọi thứ đang chậm rãi phai nhạt.

Quý Tây Ninh nói: “Nhưng tôi không muốn tiếp tục làm lỡ dở anh. Lục Thừa Lẫm, tôi không xứng với anh. Tôi và An An không thể trở thành gánh nặng của anh.”

Lục Thừa Lẫm không nói gì.

Nhưng ánh mắt anh nhìn cô lại tràn đầy đau lòng.

“Ninh Ninh, tôi không quan tâm em có xứng với tôi hay không. Tôi chỉ biết tôi thích em, vì vậy tôi cũng không cảm thấy em và An An là gánh nặng.”

“Tôi sẽ chứng minh tâm ý của mình với em.”

17

17

Sau khi biết mình bị ly hôn đơn phương, Bùi Tự Bạch ngày nào cũng nhốt mình trong nhà uống rượu giải sầu.

Anh thường xuyên nhìn những dấu chấm than màu đỏ đầy màn hình rồi ngẩn người.

Mẹ Bùi từng đến vài lần. Nhìn đứa con trai trước kia tràn đầy khí thế trở nên chán chường như vậy, nói bà không đau lòng là giả.

“Tự Bạch, con định khi nào mới buông bỏ Quý Tây Ninh? Buổi biểu diễn rút khỏi giới của con đã hoãn hai lần, người hâm mộ đều đang chờ một lời giải thích.”

“Ngày An An bị đứt cánh tay, mẹ từng đến bệnh viện thăm thằng bé. Mẹ cho rằng Quý Tây Ninh muốn con chú ý đến gia đình nhiều hơn nên cố ý khiến An An bị đứt tay, mẹ đã mắng con bé hổ dữ còn không ăn thịt con…” Trong giọng mẹ Bùi chứa đầy hối hận: “Sau này mẹ mới biết chính con đã ngăn chuyến bay của con bé để tổ chức tiệc mừng cho cô học trò nhỏ.”

“Con bé nói muốn ly hôn, mẹ không ngờ Quý Tây Ninh thật sự nỡ rời khỏi con. Năm đó đồng ý liên hôn với nhà họ Quý, mẹ cũng có suy nghĩ riêng. Mẹ muốn Tây Ninh thay đổi tính cách của con, không muốn nhìn con ngày nào cũng trầm mặc. Nhưng mẹ sai rồi. Hai người có tính cách không phù hợp, cho dù bị buộc chặt với nhau thế nào, sợi dây rồi cũng sẽ đứt.”

Nói đến đây, bà lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ từ phía sau, đặt vào tay Bùi Tự Bạch.

Ổ khóa đã bị cạy mở.

Anh ngẩng đầu nhìn mẹ Bùi.

Mẹ Bùi quay mặt sang một bên, nói: “Đây là thứ Tây Ninh để lại. Bên trong có bản sao lưu bản nhạc của con bé, còn có một số thứ khác. Con tự xem đi.”