“Anh Dật Trần, anh thấy rồi chứ? Là Khương Nghiên, là hồn ma Khương Nghiên quay lại đòi mạng!”
Tiêu Dật Trần bị cô ta túm lấy liền lập tức hất ra, có lẽ là sợ tôi hiểu lầm, ánh mắt có phần chột dạ liếc về phía tôi.
Nhưng phát hiện ra tôi hoàn toàn không nhìn anh ta, mà chỉ chăm chú dỗ dành Tiểu Quang và những đứa trẻ bị dọa khóc.
Trong mắt anh ta thoáng qua một tia thất vọng.
Trước kia bất kể lúc nào, chỉ cần anh ta xuất hiện, ánh mắt của Khương Nghiên đều sẽ dừng lại trên người anh ta.
Nhưng anh ta biết, không thể trách Khương Nghiên, tất cả những điều này đều do anh ta tự chuốc lấy.
Bạch Tĩnh vẫn mang dáng vẻ như vừa gặp ma, dường như tin chắc Khương Nghiên đã chết. Tiêu Dật Trần không thích người khác nghĩ vậy.
Từ sau khi gặp tai nạn xe suýt chết đi sống lại, anh ta càng tin vào những chuyện nhân quả báo ứng.
Anh ta cho rằng kiểu suy nghĩ này là không tốt cho Khương Nghiên, vì vậy mở miệng đính chính.
“Khương Nghiên chưa chết, cô ấy chính là…”
Khương Nghiên dường như biết anh ta định nói gì, đứng dậy cắt ngang lời.
Cô ấy làm như không quen biết Bạch Tĩnh, tự nhiên đưa tay ra, giới thiệu bản thân với Bạch Tĩnh.
“Xin chào, tôi là Thư Tĩnh Nguyệt, là một MC dẫn chương trình.”
Dù sao sau phẫu thuật chỉnh hình, diện mạo của cô ấy ít nhiều cũng đã thay đổi.
Nghe cô ấy nói vậy, Bạch Tĩnh cuối cùng cũng bình tĩnh lại một chút.
Cô ta nghi ngờ đưa tay chạm vào tay Khương Nghiên, rồi thở phào nhẹ nhõm.
Là ấm.
Xác định người trước mặt không phải là Khương Nghiên, cô ta liền mất hứng thú.
Quay đầu tiếp tục bám lấy Tiêu Dật Trần.
Cô ta tỏ vẻ đáng thương nói với Tiêu Dật Trần.
“Anh Dật Trần, những năm qua anh sống có tốt không? Em luôn rất nhớ anh.”
Nghe thấy câu đó, tôi không nhịn được mà bật cười lạnh trong lòng.
Nếu thật sự nhớ, sao năm đó vừa nghe tin Tiêu Dật Trần gặp chuyện là lập tức biến mất không tung tích.
Thậm chí cả con ruột cũng không cần.
Lời nói dối như vậy đúng là không có tí logic nào.
Nhưng Tiêu Dật Trần chắc chắn sẽ tin, dù sao anh ta yêu cô ta như vậy.
Bạch Tĩnh nói gì anh ta cũng sẽ tin.
Tôi đang nghĩ vậy thì bất ngờ nghe thấy Tiêu Dật Trần bật cười lạnh một tiếng.
“Nhớ tôi? Thế sao năm đó tôi vừa bị cảnh sát bắt đi điều tra, cô đã biến mất? Bao nhiêu năm qua cũng chưa từng thấy cô đến tìm tôi, chẳng lẽ không biết địa chỉ của tôi?”
Không hổ là lưu lượng đỉnh cao từng đối đầu với biết bao phóng viên lá cải, Bạch Tĩnh bị anh ta mắng cho không nói nổi một lời, mặt đỏ bừng lên.
Tôi hơi bất ngờ nhìn về phía Tiêu Dật Trần, không ngờ anh ta lại có một ngày biết dùng não khi đứng trước mặt Bạch Tĩnh.
Tiêu Dật Trần cảm nhận được ánh mắt tôi, liền đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng.
Tôi thấy thật kỳ quặc.
Tôi không có ý định dính vào chuyện giữa họ, liền nói với Tiêu Dật Trần rằng tôi sẽ đưa bọn trẻ rời đi trước.
“Các người cứ từ từ mà trò chuyện.”
Bạch Tĩnh còn chưa kịp mở miệng, Tiêu Dật Trần đã tỏ vẻ tránh xa, nói với tôi:
“Giữa tôi và cô gái này chẳng có gì để nói cả.”
Bạch Tĩnh nghe thấy cách Tiêu Dật Trần gọi mình thì lập tức đỏ hoe mắt.
Cô ta dang tay chặn trước mặt Tiêu Dật Trần, trong giọng nói không giấu nổi nghẹn ngào:
“Anh Dật Trần, năm đó em rời đi cũng là vì bất đắc dĩ. Sau khi đoạn video bị phát tán, truyền khắp nơi, em cảm thấy mình không còn mặt mũi nào để sống nữa. Em còn sợ nếu tiếp tục ở bên cạnh anh sẽ mang đến cho anh những ảnh hưởng không tốt, em nghĩ chi bằng chết quách đi còn hơn. Vì vậy em đã nhất thời nghĩ quẩn mà cắt cổ tay. Sau đó dù được cứu sống nhưng em lại mắc chứng trầm cảm nặng. Em càng không dám đi tìm anh. Nếu không phải vậy, sao em có thể nỡ lòng nào rời xa Tiểu Quang, rời xa anh được. Giờ bệnh tình đã đỡ hơn, em mới dám quay về tìm hai người. Không tin thì anh nhìn đi!”
Vừa nói, cô ta vừa xắn tay áo lên, cánh tay trắng nõn chi chít những vết sẹo.
Đặc biệt rõ ràng ở cổ tay.
Ai nhìn thấy cũng sẽ cảm thấy rùng mình.
Là phụ nữ, tuy tôi không thích Bạch Tĩnh nhưng cũng không thể làm ngơ trước những nỗi đau cô ta từng chịu đựng.
Dù sao cũng là tình mẫu tử.
Tiểu Quang vừa thấy vết sẹo trên người mẹ liền lập tức tha thứ cho sự bỏ rơi năm xưa, gạt tay tôi ra, ôm lấy chân Bạch Tĩnh khóc nức nở.
Hai mẹ con khóc lóc một hồi.
Tôi thở dài trong lòng, cảm thấy bản thân có phần dư thừa, liền xoay người rời đi.
“A… Nguyệt.” Tiêu Dật Trần thấy Khương Nghiên một lần nữa quay lưng bước đi, trong lòng bỗng hoảng loạn.
Ba năm sau gặp lại Khương Nghiên, anh ta chợt cảm thấy sợ hãi vô cùng khi nhìn thấy bóng lưng cô.
Bạch Tĩnh thấy Tiêu Dật Trần sắp rời đi thì lập tức ôm chặt lấy chân anh ta.
“Anh Dật Trần, anh tha thứ cho em được không? Vừa rồi anh còn nói sẽ đón Tiểu Quang về nhà, Tiểu Quang không thể sống thiếu mẹ đâu. Sau này ba người chúng ta hãy sống hạnh phúc bên nhau có được không?”
Tiêu Dật Trần nhìn thấy bóng dáng Khương Nghiên ngày càng xa, cuối cùng kiên nhẫn của anh ta cũng cạn kiệt.