“To gan! Người đâu, vả miệng!”

Ta lạnh lùng nhìn Thẩm Ngọc Chiêu:

“Thế tử phu nhân dám tùy tiện bàn luận chuyện hậu cung, nghị luận phi tần, phạm thượng. Vả miệng hai mươi cái.”

“Nếu thế tử ngay cả thê tử của mình cũng không quản giáo nổi, bản cung sẽ thay ngươi dạy dỗ.”

Thẩm Ngọc Chiêu lập tức hét lên:

“Thẩm Ngọc Dung, ngươi dám! Ta là tỷ tỷ của ngươi!”

Ta lạnh giọng:

“Đây là hoàng cung. Ta là Quý phi. Thế tử phu nhân có biết thế nào gọi là quân thần cách biệt không?”

“Tỷ tỷ? Ngươi cũng xứng sao? Một tỷ tỷ cướp phu quân của muội muội? Một tỷ tỷ trăm phương ngàn kế tranh sủng? Nhưng những chuyện đó đều không còn quan trọng nữa. Bây giờ chỉ có quân thần, không có tỷ muội.”

“Lần sau Thế tử phu nhân muốn nhập cung, hãy học cho kỹ cung quy trước, tránh làm mất mặt phủ Vũ An Hầu.”

Thẩm Ngọc Chiêu nhìn Tiêu Tử An:

“Phu quân, trong bụng ta đã có cốt nhục của chàng. Chàng không thể để người ta vả miệng ta được.”

Ta cười:

“Không sao. Vả là vả miệng, không phải đánh vào thân thể Thế tử phu nhân, sẽ không động thai khí.”

Đúng lúc này, mẫu thân không biết từ đâu vội vàng chạy tới.

Bà chắn trước người Thẩm Ngọc Chiêu:

“Ngọc Dung, Ngọc Chiêu là tỷ tỷ con, sao con có thể xuống tay ác độc như vậy?”

“Thân thể nó yếu. Ngọc Dung, con nhường nó một chút đi.”

Ta cắt ngang lời bà:

“Mẫu thân, thân thể nàng ấy yếu không phải lý do để phạm thượng. Chẳng lẽ trước mặt Hoàng hậu nương nương, người cũng dám nói Thẩm Ngọc Chiêu thân thể yếu, cho nên có thể tùy tiện nghị luận phi tần và Thái tử sao?”

“Mẫu thân từ trước tới nay vẫn thiên vị tỷ tỷ, dung túng nàng ấy đến mức không biết trời cao đất dày. Chỉ e sau này nàng ấy còn gây ra tai họa lớn hơn.”

“Thân thể nàng ấy yếu, ở trong phủ mẫu thân chuyện gì cũng bắt ta nhường. Trang sức nàng ấy thích, ta phải nhường. Viện nàng ấy thích, ta phải nhường. Đến cả người nàng ấy thích, dù là vị hôn phu của ta, ta cũng phải nhường.”

“Nhưng bây giờ, ta không muốn nhường nữa.”

Mẫu thân mặt mày trắng bệch, vẫn mở miệng cầu xin:

“Nó chắc chắn biết sai rồi. Con tha cho nó lần này đi.”

Ta cười châm chọc:

“Từ nhỏ đến lớn, nàng ấy từng bao giờ biết sai? Mẫu thân nhất quyết muốn dung túng tỷ tỷ sao? Vậy nếu ta nhất quyết muốn phạt nàng ấy thì sao?”

Mẫu thân tức giận:

“Ta là mẫu thân của con. Chẳng lẽ đến lời mẫu thân con cũng không nghe nữa?”

Ta mang theo uy nghi hoàng gia, khẽ mỉm cười.

Ánh mắt nhìn mẫu thân không có lấy một tia ấm áp:

“Thẩm phu nhân, ta vả miệng nàng ấy là thi hành cung quy, không phải gia pháp.”

“Lời của một người mẫu thân xử sự bất công, lòng dạ thiên vị, không nghe thì có làm sao?”

Thẩm Ngọc Chiêu bị người kéo xuống.

Nàng vừa đi vừa khóc gọi:

“Mẫu thân, cứu con!”

Mẫu thân hoảng hốt khóc lóc chạy ra ngoài, sau đó không trở lại đại điện nữa.

Còn Hầu phu nhân kéo Tiêu Tử An ở lại:

“Hiếm khi có cơ hội lộ diện trước mặt Hoàng thượng, con sao có thể vì nhi nữ tình trường mà bỏ mất cơ hội? Thẩm Ngọc Chiêu phạm sai là chuyện của nàng ta. Cho nàng ta nhớ một bài học cũng là điều nên làm.”

Sinh thần của Hoàng hậu, gần như toàn bộ quý nữ và mệnh phụ có phẩm cấp trong kinh thành đều nhập cung.

Cung yến vô cùng náo nhiệt, cũng là cơ hội tốt để các nhà xem mắt cho con cháu.

Không biết Hầu phu nhân từ khi nào đã bắt chuyện được với Hiền phi nương nương.

Bà ngồi bên cạnh cẩn thận lấy lòng, cười nói:

“Hiền phi nương nương, con dâu ta từ trước tới nay thân thể yếu. Nó vừa có thai, hôm qua đã thấy đỏ, hôm nay vẫn cố gắng nhập cung, chỉ sợ cái thai này không qua nổi ba tháng.”

“Đây cũng là số mệnh của Hầu phủ. Nhưng ta thật sự muốn cưới thêm cho thế tử một vị bình thê. Không biết nương nương có quý nữ nào thích hợp hay không?”

Hiền phi nương nương cười:

“Bình thê thì cũng là thiếp thôi, Hầu phu nhân.”

Hầu phu nhân cười:

“Chỉ cần sinh được con nối dõi, đến lúc đó thỉnh phong cáo mệnh, ai mới thật sự là Thế tử phu nhân còn chưa biết đâu.”

Ánh mắt Hiền phi sáng lên, cười nói:

“Tiểu muội nhà ta vừa mới cập kê, ngược lại rất xứng với thế tử.”

Hai người nhìn nhau cười, mọi chuyện đều đã hiểu mà không cần nói ra.

Còn chưa rời cung, Hầu phu nhân đã hẹn ngày xem mắt với mẫu thân của Hiền phi, Bình Dương Bá phu nhân.

Tiêu Tử An trở về phủ thì Thẩm Ngọc Chiêu đã ở trong phòng náo loạn cả một đêm.

Nàng nói trong lòng thế tử vẫn nhớ người cũ, không để ý tới cái thai của nàng.

Tiếng khóc nháo lọt vào tai khiến người ta phiền lòng.

Tiêu Tử An xoay người đi thẳng tới thư phòng, đến phòng cũng không bước vào.

Chưa được mấy ngày, Thẩm Ngọc Chiêu nghe tin Tiêu Tử An muốn cưới bình thê, lập tức khóc lóc trở về Thẩm gia.

Đến khi Tiêu Tử An tới đón, nàng chỉ náo loạn đòi hòa ly, nhất quyết không chịu trở về phủ Vũ An Hầu.

“Lúc trước chàng cưới ta, chính miệng nói muốn cùng ta nhất sinh nhất thế nhất song nhân. Kết quả ta vừa mang thai, chàng đã nói muốn cưới bình thê. Chàng đặt thể diện của ta ở đâu?”

Tiêu Tử An chỉ nhíu mày: