Tôi nhìn bản hợp đồng trước mắt, bỗng nhiên im lặng.

Cấp trên thở dài, đang định rút nó lại.

“Tôi biết cô không muốn dính dáng gì tới Du Tư Niên nữa, nhưng vụ này hiện tại trong nước chỉ có phía họ là đủ tư cách hợp tác. Nếu cô thật sự thấy khó xử, tôi có thể đổi người khác đi.”

Tôi nhíu mày, một tay đè lên bản hợp đồng.

“Không cần đâu, nếu tôi đã chọn về nước, thì cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý đối mặt với anh ấy rồi.”

Thấy vẻ mặt cấp trên đầy nặng nề, ngược lại tôi còn cười cười.

“Hẹn lúc nào?”

Cấp trên lập tức đáp:

“Ba giờ chiều mai.”

Tôi gật đầu, xoay người rời đi.

Tôi không do dự, mà rất dứt khoát chấp nhận chuyện này.

Sau này kiểu gì cũng sẽ có ngày gặp lại.

Nếu tôi thật sự cứ trốn tránh mãi, ngược lại chỉ khiến anh ta coi thường tôi.

Huống chi bây giờ anh ta cũng đã có tình cảm ổn định, biết đâu hai người họ còn đã kết hôn rồi, tôi việc gì phải để tâm?

Tôi tự trấn an mình vài câu, cuối cùng cũng ép được cảm xúc xuống.

Hôm sau khi tới hội sở, tôi đứng ở cửa, hít sâu một hơi rồi mới vặn nắm cửa bước vào.

Tim đập dữ dội như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Tôi căng thẳng đảo mắt nhìn một vòng, lại không thấy Du Tư Niên, ngược lại chỉ thấy vài gương mặt xa lạ.

Người kia chủ động bước tới chào hỏi, cười rất ôn hòa.

“Tôi là người phụ trách mảng này bên phòng thí nghiệm, cô cứ gọi tôi là Tiểu Vương là được.”

Tiểu Vương nhìn chừng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, nhưng nói năng làm việc lại rất chững chạc.

Tôi không nói gì, chỉ cười cười, rồi bình tĩnh ngồi xuống.

Mông vừa chạm ghế, đã lại nghe Tiểu Vương nói:

“Sếp chúng tôi sắp tới rồi, mong cô chờ một chút.”

“Không sao.”

Lòng bàn tay tôi đã rịn mồ hôi.

Vừa dứt lời, cánh cửa phía sau đã mở ra.

Tiểu Vương lập tức đứng dậy ra đón.

“Giáo sư…”

Cả người tôi bỗng cứng đờ.

Chương 37

Nhưng giọng nói truyền tới từ phía sau lại không phải giọng của Du Tư Niên.

“Cô là người phụ trách bên Đức Khánh à?”

Tôi ngơ ngẩn nhìn gương mặt người vừa đến, một gương mặt hoàn toàn xa lạ.

Trái tim treo lơ lửng trong lồng ngực bỗng rơi xuống, nhưng trong đó lại ẩn giấu một nỗi mất mát khó gọi tên.

“Đúng vậy, xin chào, tôi là Trình Hạ.”

Tôi dịu giọng đưa tay ra.

Người kia nhanh chóng bắt tay tôi, rồi giải thích một câu:

“Xin lỗi, mấy hôm trước Du Tư Niên ra nước ngoài rồi, vẫn chưa về, hôm nay tạm thời do tôi phụ trách toàn quyền.”

Tôi không có ý kiến gì, mời người kia ngồi xuống bàn, rồi thuận lợi bước vào giai đoạn thương thảo.

Chỉ là trong lòng vẫn lặng lẽ dậy sóng.

Du Tư Niên là thật sự ra nước ngoài, hay cố ý tránh hiềm nghi?

Đợi đến khi mọi chi tiết cơ bản đều được chốt xong, tôi mới nhận được bản hợp đồng đã ký.

Lúc này người kia mới cười hỏi:

“Xong việc rồi, cuối cùng cũng có thể ngồi xuống trò chuyện chút rồi chứ?”

Tôi sững ra.

Tôi nhìn kỹ gương mặt đối phương, lúc này mới không quá chắc chắn hỏi:

“Anh là Trần Phi?”

Trần Phi lập tức gật mạnh đầu, cả cơ mặt cũng thả lỏng hẳn ra.

“Tôi còn tưởng cô giận tôi, giả vờ không nhận ra tôi chứ.”

Tôi bất lực cười cười.

“Xin lỗi nhé, thật sự là lâu quá không gặp, tôi có hơi không nhớ rõ lắm. Hơn nữa lúc nãy anh cũng không tự giới thiệu.”

Trên mặt Trần Phi cũng lộ vẻ bất đắc dĩ, thật lâu sau mới nói:

“Lần đó chẳng phải tôi mời cô tới lễ khai trương sao, được mấy hôm thì nghe nói cô với Du Tư Niên chia tay, cho nên…”

Anh ta không nói hết câu, nhưng tôi lập tức hiểu ra.

Anh ta cho rằng mình gián tiếp gây ra chuyện hai người chia tay, nên vẫn luôn bất an trong lòng.

Tôi bật cười, lên tiếng an ủi:

“Chuyện này không liên quan đến anh, cho dù không có anh, mấy ngày sau tôi cũng sẽ chia tay với Du Tư Niên thôi.”

Chương 38

Trần Phi sững người, há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói gì cả.

Còn tôi thì không để chuyện này trong lòng, đi trước ra ngoài.

Tiểu Vương nghe được bí mật lớn như vậy, đồng tử run lên vì kinh ngạc, đi theo sau Trần Phi hỏi nhỏ:

“Đây chính là bạn gái cũ của giáo sư à? Trình Hạ?”

Trần Phi ừ một tiếng.

Sau đó Tiểu Vương đứng bên cạnh xuýt xoa:

“Tôi bảo sao người như giáo sư nhà mình mà cũng có ngày vì tình say rượu, hóa ra là một đại mỹ nhân thế này.”

Trần Phi cũng từng có một khoảnh khắc thất thần.

Đúng vậy, anh ta cũng không ngờ người như Du Tư Niên, sau khi uống say lại có thể lẩm bẩm tên tôi suốt cả một đêm.

Chọc cho Đàm Khả Nghiên tức đến phát điên xong, hôm sau lại như chẳng có chuyện gì, vẫn đi làm đi về như thường.

Ba năm nay bên cạnh Du Tư Niên không có lấy một người phụ nữ.

Có phải anh vẫn đang đợi Trình Hạ không?

Nghĩ đến đây, mắt Trần Phi bỗng sáng lên, lập tức đuổi theo.

Tôi bị anh ta chặn lại ngay ngoài cửa, ngạc nhiên nhìn anh ta.

“Còn chuyện gì sao?”

Trần Phi có chút thở dốc, nhưng nhiều hơn là vì căng thẳng.

“Những năm nay Du Tư Niên vẫn độc thân.”

Câu nói bất ngờ khiến tôi sững lại trong chốc lát.

Tôi theo bản năng hỏi:

“Anh ấy không ở bên Đàm Khả Nghiên sao?”

Trần Phi nhíu mày, hỏi ngược lại: