Tôi không trả lời. Trên tờ đơn ký tên của ba chồng có những mật mã từ những nét bút khác nhau. Charlie không hiểu, nhưng tôi thì hiểu.

Những chuyện sau đó, Charlie bị kết án, ba chồng được đưa vào bệnh viện tâm thần điều trị. Chồng tôi đưa tôi và con cái sang Bắc Âu. Ở đó, chúng tôi bắt đầu cuộc sống mới.

Lần cuối cùng tôi nghe tin về ba chồng là vài năm sau. Ông đã tiếp nhận đợt điều trị cuối cùng trong bệnh viện tâm thần. Sau khi nhân cách thứ hai biến mất thành công, ba chồng không thể chấp nhận những gì mình đã gây ra, ông đã uống thuốc tự sát.

Trong di chúc để lại cho chúng tôi, ông viết:

“Các con yêu quý, ba xin lỗi các con. Tài sản trong nhà hãy chia đều cho ba anh em. Ba không thể sống với nỗi dằn vặt vì đã giết người, ba đi trước một bước đây.”

Ngày tiền trong tài khoản ngân hàng được chuyển đến cũng là ngày con tôi chào đời. Tôi chạm vào bàn tay nhỏ xíu của con, rơi những giọt nước mắt hạnh phúc.

Lần này, tôi và gia đình mình sẽ sống một cuộc đời khỏe mạnh và hạnh phúc bên nhau.