“Con dâu ngoan, ta biết con mới là người mang thai đầu tiên. Trong bụng con mới là đích trưởng tôn của nhà này. Chỉ cần có Adrenaline của các con, bệnh của ta chắc chắn sẽ khỏi.”
Tôi sợ hãi lùi lại, não bộ vận hành điên cuồng. Từ hồ sơ của bác sĩ Charlie, tôi biết ba chồng phát bệnh từ 5 năm trước. 5 năm trước đã xảy ra chuyện gì? Ba mẹ chồng đi du lịch châu Phi, mẹ chồng vì nhiễm virus địa phương mà không may qua đời. Ba chồng cũng ngàn cân treo sợi tóc, vất vả lắm mới cứu được. Chẳng lẽ đây chính là mấu chốt khiến ông bị phân liệt nhân cách?
Nghĩ vậy, tôi run rẩy gỡ bức ảnh mẹ chồng trên tường xuống, ôm trước ngực che chắn:
“Ba, đừng làm kim nối mạng nữa! Ba đã hại chết hai con dâu, còn làm bị thương con trai cả! Mẹ chồng ở dưới suối vàng biết chuyện sẽ trách ba lắm!”
Ánh mắt ba chồng hiện lên vẻ mờ mịt và đấu tranh trong thoáng chốc. Tôi biết, ba chồng đã nghe thấy lời tôi. Nhân cách gốc và nhân cách thứ hai đang tranh giành quyền kiểm soát cơ thể. Tôi thừa cơ chạy vào ban công cuối hành lang, khóa chặt cửa kính.
Nhưng vài chục giây sau, vẻ mặt ba chồng lại trở nên tàn nhẫn như cũ. Ông giơ rìu tiến về phía tôi, gằn giọng:
“Con đúng là kẻ thông minh. Hèn gì lão già kia thích con nhất.”
Nói rồi, ông từng nhát, từng nhát rìu chém vào cánh cửa. Một nhát, hai nhát, cửa dần xuất hiện những vết nứt.
Ngay khi tay ông sắp chạm vào tôi, tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại. Nhưng đúng lúc mấu chốt, bên ngoài vang lên tiếng còi cảnh sát. Giây tiếp theo, tiếng quát của cảnh sát vang lên:
“Bỏ dao xuống, đưa hai tay lên đầu!”
Ba chồng kinh ngạc quay đầu:
“Sao có thể? Ta rõ ràng đã lắp máy chặn sóng mà! Sao vẫn gọi được cảnh sát?”
Ông vẫn định vung dao về phía tôi, nhưng đã bị cảnh sát nhanh tay ấn xuống đất. Tôi cuộn tròn người, rơi những giọt nước mắt sống sót. Tôi biết, chắc chắn là chồng tôi, anh đã nén đau chạy ra ngoài tìm cứu viện.
8.
Tại đồn cảnh sát, ba chồng bị trói trên ghế. Ông nhìn chồng tôi, nước mắt lưng tròng:
“Con trai, chuyện này là thế nào? Tại sao lại trói ba lại?”
Trên người chồng tôi quấn băng trắng xóa, hốc mắt đỏ hoe. Anh định tiến lên một bước nhưng bị tôi ngăn lại.
“Đừng quản, hãy để bác sĩ chuyên môn làm việc.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa, ra hiệu cho bác sĩ Charlie vào. Khoảnh khắc nhìn thấy bác sĩ, gương mặt bi thương của ba chồng thoáng qua một tia vặn vẹo. Bác sĩ Charlie cầm một xấp hồ sơ dày, tố cáo với cảnh sát:
“Ông Chu từ 5 năm trước, vì cái chết của vợ và bệnh tình của mình mà xuất hiện triệu chứng phân liệt nhân cách giai đoạn đầu. Nhân cách thứ hai của ông ta đe dọa tôi giúp chế tạo kim nối mạng, nếu không sẽ giết tôi. Tôi đã tìm mọi cách, cuối cùng khiến nhân cách gốc của ông Chu biết chuyện. Thế nhưng ông ta lại cố chấp cho rằng chính tôi làm! Thậm chí còn báo cảnh sát tống tôi vào tù trước!”
Vẻ mặt bác sĩ Charlie đầy bi phẫn, chồng tôi suýt thì tin. Tôi lạnh lùng lên tiếng:
“Vậy sao? Ông là bác sĩ tâm lý của ba tôi, điều trị 5 năm mà không có chút thành quả nào? Hơn nữa, bị đe dọa lâu như vậy, ông chưa từng nghĩ đến việc báo cảnh sát sao?”
Charlie trợn mắt nhìn tôi, như thể tôi vừa nói lời nhục mạ ông ta.
“Thưa phu nhân, cô đang nghi ngờ năng lực chuyên môn của tôi sao?”
Tôi mở điện thoại, đưa ra bằng chứng mà thám tử tư vừa gửi:
“Ngay lúc ba chồng báo cáo về kim nối mạng, tôi đã sắp xếp người điều tra. Rõ ràng là ông, từ 5 năm trước đã lợi dụng tổn thương tâm lý của ba tôi, dẫn dụ ông phát triển nhân cách thứ hai, từ đó giúp ông chế tạo kim nối mạng để trục lợi!”
Tôi giao toàn bộ bằng chứng cho cảnh sát, sắc mặt Charlie trở nên xám xịt. Ông ta lẩm bẩm:
“Không thể nào, sao các người tra ra được? Tôi rõ ràng đã tiêu hủy mọi bằng chứng.”