Ta lấy đâu ra can đảm vậy chứ!

Khi ta đang sững sờ, Tiết Triển chăm chú quan sát ta, môi hắn khẽ nhếch, lời nói buông ra như tẩm độc:

“Tự nguyện dâng mình? Là cha ngươi bảo ngươi làm vậy? Ông ta muốn làm cha ta, dùng cách này để sỉ nhục ta? Cách này mới lạ làm sao.”

“Tiểu cô nương, về đi. Ta không muốn nhận Chu Chiêu Trọng làm cha, nghe mà buồn nôn.”

Hắn thu lại nụ cười, phất tay ý bảo ta lui xuống.

Màn kiệu sắp buông xuống.

Niềm hy vọng gả cho hắn của ta cũng sắp tiêu tan.

“Hãy biến hắn thành người của ngươi!”

Trong đầu ta vang lên một giọng nói.

Theo giọng nói đó, ta lao lên, với quyết tâm thành hay bại chỉ một lần, mạnh bạo hôn lên môi Tiết Triển.

Môi hắn mềm mại ngoài sức tưởng tượng.

Không biết bữa tối hắn ăn gì, chỉ thấy hương thơm thanh mát thoảng qua, khiến ta không kiềm chế được mà liếm nhẹ.

Tiếc rằng chưa kịp cảm nhận, ta đã bị đẩy mạnh xuống đất.

Tiết Triển thu lại nụ cười, ánh mắt đầy lửa giận.

Ta xoa môi, nơi vừa chạm vào môi hắn, nhếch miệng cười.

“Giờ ta là người của chàng rồi. Nếu chàng không cưới ta, ta sẽ đâm đầu chet ngay tại đây!”

4

Tình cảnh trước mắt thật kỳ lạ.

Đại d ,âm ma Tiết Triển lại lộ ra vẻ mặt như bị trêu ghẹo.

Hắn chỉ vào ta, quát: “Không còn thể thống gì nữa!”

Đúng là vô lý!

Ta còn chưa nói tám trăm thông phòng của hắn mới là vô thể thống.

Nhưng vì ta muốn gả cho hắn, đành nuốt lời oán trách, từ dưới đất bò dậy, tiếp tục khuyên nhủ:

“Hôm nay, nếu ta ch ,et tại đây, thì chàng chính là kẻ trêu ghẹo con gái Chu Chiêu Trọng, cố tình trả thù trung thần. Người thấy ghê tởm chính là chàng.”

“Nhưng nếu chàng cưới ta, thì lại thành Chu Chiêu Trọng dạy con không nghiêm, độc nhất nữ tham lam hư vinh, bám víu quyền quý. Người thấy ghê tởm lại là ông ấy.”

“Huống hồ, ta thân gia trong sạch, chuẩn mực nữ đức, không tranh, không giành, không ganh ghét, đảm bảo sẽ quản lý hậu viện của chàng đâu ra đó, giúp chàng hưng gia thịnh thế.”

“Chàng nghĩ mà xem, vụ làm ăn này, chàng chẳng thiệt chút nào.”

Tiết Triển lặng lẽ nhìn ta:

“Ta không thiệt, thiệt chính là ngươi. Nói đi, ngươi muốn gì từ ta?”

Tất nhiên là tiền của chàng rồi.

Ta hắng giọng, nói ra điều kiện của mình:

“Của hồi môn ba ngàn lượng, thuộc về ta. Mỗi tháng ba trăm lượng, do ta tự ý chi tiêu. Ăn mặc sinh hoạt, tính vào sổ của chàng.”

Số tiền này ta đã tính toán kỹ.

Ba ngàn lượng đủ để mua thuốc chữa bệnh cho mẫu thân, còn dư để mua nhà cho bà.

Ba trăm lượng mỗi tháng, năm mươi lượng lo cho mẫu thân, còn lại để dành, một năm được ba ngàn, mười năm sẽ thành ba vạn.

Khi đó, nếu Tiết Triển qua đời, mà loại quyền thần như hắn chắc chắn chẳng có kết cục tốt, ta vẫn còn xuân sắc, cuộc sống sung túc mới chỉ bắt đầu.

Càng nghĩ, ta càng thấy hả hê, suýt nữa bật cười:

“Ta muốn những điều này chẳng đáng gì với một Nhiếp Chính Vương như chàng. Nhưng ta có thể cho chàng điều không ai khác cho được – khiến phụ thân ta tức ch ,et, khó chịu hơn cả ăn phải phân.”

Ta nhìn Tiết Triển đầy hy vọng:

“Đồng ý đi, chàng đồng ý đi. Chỉ ba trăm lượng mỗi tháng để phụ thân ta ăn phân, chàng chẳng lỗ chút nào đâu.”

Cuối cùng, Tiết Triển bật cười:

“Khiến Chu Chiêu Trọng ăn phân, nghe cũng thú vị, vậy thì thành giao.”

Một tảng đá lớn trong lòng ta rơi xuống.

Cơ hội hưởng phú quý rốt cuộc đã đến tay ta.

5

Hôm sau, phủ Tiết cho mối mai đến nhà ta cầu thân.

Hắc y vệ của phủ Tiết hộ tống hai rương bạc lớn, trực tiếp đặt ngay trước cổng nhà ta.

Phía trước cổng, pháo nổ vang rền.

Bà mối lớn tiếng tuyên bố: “Nhiếp Chính Vương hạ sính lễ đến phủ Chu, sính lễ hai mươi vạn lượng bạc.”

Người hiếu kỳ tụ tập đông như trẩy hội.

Ai nấy xì xào bàn tán, rằng không ngờ cha ta dám bất kính với Nhiếp Chính Vương trên triều đình, hóa ra là để gả con gái cho hắn.

“Đại nhân Chu nhìn ngoài thanh liêm, ai dè lại là kẻ hai mặt ba dao, làm quan quả thực thấu đáo.”

Khi cha ta về, trước mặt ông là cảnh tượng ấy.

Ông giận đến mức suýt ngất tại chỗ, nhất quyết đuổi mối mai đi, thề sống thề ch,et không bao giờ gả con gái cho kẻ dã tâm như Tiết Triển.

Người đứng xem càng làm tình hình thêm náo nhiệt:

“Đại nhân Chu, Nhiếp Chính Vương mang sính lễ hai mươi vạn lượng tới đây rồi, ngài còn diễn trò gì nữa?”

“Đúng đấy, nếu ngài không có ý kết thân với Nhiếp Chính Vương, chẳng lẽ ngài nghĩ hắn muốn làm con rể nhà ngài lắm sao?”

“Nói thật lòng, Nhiếp Chính Vương để mắt đến tiểu thư nhà ngài, e là mộ phần tổ tiên nhà ngài đang bốc khói xanh. Mau mà nhận sính lễ đi!”

Mọi người mồm năm miệng mười, khiến cha ta tức đến bất tỉnh.

Bà mối mặc kệ sống ch,et của ông, mang sính lễ vào nhà rồi nghênh ngang rời đi.

Đợi cha ta tỉnh lại, việc đầu tiên ông làm là yêu cầu ta tự vẫn.

Ông nói Tiết Triển làm nhục ông, giờ chỉ có cái ch,et của ta mới giữ được thanh danh cho ông.

Ông bảo ta đi ch,et, nhẹ nhàng như thể nói chuyện ăn cơm uống nước.