Mỗi năm mẹ cô đều đến kiểm tra xem nơi thực sự giấu đồ có bị động vào hay không.
Đội trưởng Điền nhìn thời gian.
Năm giờ năm mươi tám phút.
Thời hạn sáu giờ ở cầu Nam Kiều sắp đến.
Phía Lương Thừa Viễn không gọi điện nữa.
Điều này ngược lại càng khiến người ta bất an.
Cảnh sát Hạ nói.
“Nếu bọn chúng biết đồ ở khu mộ cũ, chắc chắn đã cử người tới đó.”
Đội trưởng Điền lắc đầu.
“Chưa chắc.”
“Nếu đã xác định được vị trí, bọn chúng sẽ không đặt dịch vụ di dời mộ.”
“Bọn chúng muốn ép cô Khương tự mình dẫn đường.”
An An đột nhiên nói.
“Vậy chúng ta dẫn bọn chúng đi một con đường giả.”
Đội trưởng Điền nhìn con bé.
Giọng An An rất nhẹ nhưng rõ ràng.
“Bọn chúng muốn biết mỗi năm bà ngoại đến chỗ nào trong khu mộ cũ.”
“Mẹ cháu có thể giả vờ vừa nhớ ra.”
“Các chú đừng đi theo tất cả.”
“Hãy để bọn chúng nghĩ lực lượng bảo vệ bên cạnh mẹ đã giảm.”
Khương Hòa lập tức phản đối.
“Không được.”
“Mẹ không thể tiếp tục dùng con làm mồi nhử.”
An An ngẩng mắt nhìn cô.
“Không phải dùng con.”
“Bọn chúng muốn mẹ.”
“Con sẽ trốn ở nơi bọn chúng không nhìn thấy, nói cho mẹ biết chỗ nào không ổn.”
Trái tim Khương Hòa giống như bị dao cắt.
Cô không muốn thừa nhận, nhưng phán đoán của An An đã cứu họ hết lần này đến lần khác.
Nỗi sợ của đứa trẻ này chưa từng biến mất.
Nó chỉ đè nỗi sợ xuống tận đáy lòng, đổi lấy việc đi trước đối phương nửa bước mỗi lần.
Đội trưởng Điền im lặng một lát rồi sắp xếp hành động.
Khương Hòa ngồi lên xe tang.
Trong khoang xe có một chiếc quan tài rỗng và vải trắng.
Hai nữ cảnh sát giả làm nhân viên tang lễ.
Cảnh sát Hạ dẫn người tiến vào vòng ngoài nghĩa trang từ trước.
An An ở lại trong một chiếc xe tải nhỏ không gây chú ý, theo dõi cổng vào khu mộ cũ qua camera tầm xa.
Trời dần tối.
Nghĩa trang phía tây được xây trên sườn núi.
Khu mộ cũ nằm sâu nhất bên trong.
Cây cối ở đó cao lớn, đèn đường rất ít, nhiều bia mộ đã chuyển màu đen.
Gió thổi qua lá thông, âm thanh giống như có người đang khẽ nói chuyện.
Khi xe tang dừng ở cổng phía tây, phòng bảo vệ không có ai.
Chỉ có một ngọn đèn vàng mờ đang sáng.
Khương Hòa xuống xe, trong tay cầm một bó hoa cúc trắng.
Cô đi vào theo tuyến đường Đội trưởng Điền đã dặn.
Cứ đi được vài bước, cô lại cố ý dừng lại, giống như đang nhớ lại bước chân của mẹ năm xưa.
Trong tai nghe vang lên giọng Đội trưởng Điền.
“Đừng vội.”
“Trên bậc đá bên trái có ánh phản chiếu.”
Khương Hòa liếc qua bằng khóe mắt.
Bên cạnh bậc đá có một chiếc ô tô màu đen đang đỗ.
Biển số bị bùn che kín.
Tim cô đột ngột tăng tốc.
An An trong xe cũng nhìn thấy.
Con bé nhìn chằm chằm bóng cây trong hình ảnh, đột nhiên túm lấy tay cảnh sát bên cạnh.
“Bên phải.”
“Đừng chỉ nhìn chiếc xe.”
“Có người sau cây thông thứ ba bên phải.”
Camera lập tức chuyển hướng.
Sau gốc cây quả nhiên lộ ra một đoạn vành mũ màu xám.
Cảnh sát Hạ lập tức vòng ra phía sau.
Khương Hòa tiếp tục đi về phía trước.
Trong khu mộ cũ có một đoạn đường rất hẹp.
Hai bên đều là những tấm bia cao đến nửa người.
Khi đi đến cuối đường, cô nhìn thấy một tấm bia cũ không có tên.
Trước bia đặt một chiếc lư hương sắt đã phai màu.
Khương Hòa đột nhiên nhớ ra.
Mỗi lần đi đường vòng, mẹ cô đều dừng lại ở đây một lúc.
Cô từng cho rằng nơi này chôn một người mẹ quen khi còn trẻ.
Trong tai nghe, Đội trưởng Điền hỏi.
“Có phải chỗ này không?”
Khương Hòa không lập tức trả lời.
Bởi vì cô nhìn thấy dưới lư hương có một mảng đất mới.
Vừa có người đào lên.
Cô ngồi xổm, đầu ngón tay vừa chạm vào đất thì phía sau đột nhiên vang lên giọng một người đàn ông.
“Cô Khương.”
“Đừng cử động.”
Lưng Khương Hòa lập tức cứng đờ.
Giọng nói ấy không phải của Lương Thừa Viễn.
Cũng không phải người đàn ông ho trong điện thoại.
Nó trầm hơn, ổn định hơn.
Giống như một con dao cũ đã được mài rất nhiều lần.
Người đàn ông đi ra từ trong bóng cây.
Hắn đeo khẩu trang màu đen, trong tay không có dao cũng không có súng.
Nhưng Khương Hòa nhìn thấy tay còn lại của hắn đang ấn lên tai nghe.
Điều đó chứng tỏ hắn cũng đang nghe thứ gì đó.
Trong tai nghe, Đội trưởng Điền lập tức ra lệnh.
“Thu lưới.”
Nhưng xung quanh không có động tĩnh.
Hai tổ cảnh sát mặc thường phục vốn phải lao ra lại không có một người nào xuất hiện.
Người đàn ông bật cười.
“Điền Minh Viễn, anh vẫn tin tưởng người của mình như thế.”
Tim Khương Hòa đột ngột chìm xuống.
Trong tai nghe chỉ còn tiếng nhiễu điện chói tai.
An An đang ngồi trong xe tải nhỏ đột ngột đứng lên.
Hình ảnh khu mộ cũ trên màn hình lần lượt tối đen.
Trong khung hình cuối cùng, người đàn ông đeo khẩu trang ngẩng đầu nhìn về phía camera.
Hắn giống như biết An An đang nhìn.
Sau đó, hắn chậm rãi tháo khẩu trang.
Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt ấy, toàn thân An An hoàn toàn cứng đờ.
Đó chính là cảnh sát vừa ngồi bên cạnh con bé.
13
An An không hét.
Khoảnh khắc màn hình tối đen, con bé lập tức nhìn sang bên cạnh mình.
Người cảnh sát vừa ngồi bên phải đã biến mất.
Trên ghế chỉ còn lại một chiếc mũ cảnh sát.
Dưới vành mũ đè một tấm thẻ công tác.