“Lần sau cháu cho ít đi.”
“Ừ.”
Bà nhìn tôi, nụ cười rất nhạt.
Sau đó, bóng hình bà bắt đầu mờ dần.
Bắt đầu từ đôi chân.
Giống như màn sương sớm, bị mặt trời từng chút từng chút làm tan đi.
“Bà nội?”
Tôi buông đũa xuống.
“Đừng dừng lại,” Bà nói, “Ăn xong hẵng nói.”
“Nhưng bà…”
“Ăn đi.”
Giọng bà rất khẽ, nhưng rất kiên định.
Tôi bưng bát lên, tiếp tục ăn.
Tay run lẩy bẩy.
Nước mắt lã chã rơi vào trong bát canh.
Nhưng tôi không dừng lại.
Từng miếng từng miếng, tôi ăn cho hết bữa cơm.
—
Lúc đặt bát xuống, bóng hình bà Chu đã mờ nhạt lắm rồi.
Chỉ còn lại một đường viền lờ mờ.
“Bà nội.”
“Ừ.”
“Bà sắp đi rồi sao?”
“Ừ. Nhìn thấy cháu ăn một bữa tử tế, bà yên tâm rồi.”
Giọng của bà như vọng lại từ một nơi rất xa.
“An An, nhớ kỹ, sau này mỗi ngày đều phải ăn uống đàng hoàng.”
“Đừng có ăn ngoài suốt thế.”
“Áo sơ mi xanh mua thêm vài cái.”
“Buổi tối ngủ trước mười một giờ.”
“Đừng tức giận vì những kẻ không đáng.”
Giọng bà ngày càng nhỏ bé.
Câu cuối cùng, tôi gần như không còn nghe rõ nữa.
“Bà đi đây. Cháu phải sống cho thật tốt đấy.”
Rồi bà tan biến.
Như một cơn gió thoảng qua.
Chiếc cốc sắt tráng men trên bàn bếp vẫn còn đó.
Năm chữ “Vì nhân dân phục vụ”, lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Tôi ngồi trước bàn, nhìn khoảng trống vắng lặng đối diện.
Khóc rất lâu.
—
Những ngày sau đó, mọi thứ trôi qua rất đỗi yên bình.
Đèn không tự động nhấp nháy nữa.
Bát đĩa không tự rơi xuống nữa.
Tivi không tự bật nữa.
Trên gương cũng không còn xuất hiện những dòng chữ nguệch ngoạc.
Nhưng ngày nào tôi cũng nấu ăn đàng hoàng.
Bữa cơm một người, tôi cũng bày bát đũa ngay ngắn, ngồi xuống ăn thật chậm rãi.
Những món ăn bà Chu đã dạy, tôi không quên một món nào.
—
Cuối tuần, tôi đến tiệm đồ gỗ mua một chiếc tủ nhỏ.
Đặt ở phòng khách sát bên cửa sổ.
Trên tủ đặt di ảnh của bà Chu.
Bức ảnh chụp bà hồi ba mươi mấy tuổi, đứng trước cửa một tiệm nhỏ, đeo tạp dề, cười rất sảng khoái.
Bảng hiệu trên cửa tiệm viết “Tiệm may Tú Lan”.
Tôi đặt chiếc cốc sắt tráng men bên cạnh bức ảnh, rót một cốc trà đầy.
“Bà nội, cháu dâng trà cho bà.”
“Hôm nay cháu làm món sườn xào chua ngọt bà dạy, không bị nhiều muối đâu.”
Không có ai trả lời.
Nhưng tôi cảm thấy, bà có thể nghe được.
—
Mẹ tôi sau này có lên thăm thêm một lần nữa.
Vừa bước vào cửa đã nhìn thấy bức ảnh đặt trên tủ.
“Đây là ai vậy?”
“Bà nội con.”
“Bà nội con á? Bà nội con chẳng phải…”
“Không phải bà nội ruột đâu mẹ.”
Tôi nhìn bức ảnh, mỉm cười.
“Nhưng còn thân hơn cả ruột thịt.”