Nhưng ta cần binh phù, không phải tiền tài hay thần binh lợi khí.

Tình hình nguy cấp, “tỷ tỷ” còn đang lục soát trong phủ, nếu nán lại quá lâu, e rằng sẽ bị phát hiện.

Ta nhét chủy thủ vào ngực áo, định kéo Trình Tri Tinh rời đi, nhưng đột nhiên, khóe mắt ta lướt qua một trang binh thư.

Đó là trang bìa, sách đặt ngược nên không thấy nhan đề, chỉ thấy vài hàng chữ viết trên nền xanh, nét bút mạnh mẽ như rồng bay phượng múa:

“Từ biệt Quang Nghi, ngày ngày nhớ mong. Đã lâu không nhận được thư, lòng khôn xiết hoài niệm. Ngày chia ly đến nay, thoắt cái lại sang năm mới. Tặng một quyển sách, kính chúc vạn sự bình an. Lời không thể tỏ hết, mong tỷ tỷ bảo trọng. Muội Chủng Vãn Tình kính bái.”

Ta cúi xuống nhặt trang bìa lên, trong lòng không khỏi cảm thán.

Hẳn là cuối năm ngoái, Chủng Vãn Tình tặng sách này cho tỷ tỷ làm quà mừng năm mới.

Lúc đó, tỷ tỷ còn đặc biệt đến thư quán mua một tập thơ Lý Nghĩa Sơn để hồi lễ.

Vậy mà giờ đây, hai người họ…

Khoan đã—Chủng Vãn Tình!

“Thiên ý liên u thảo, nhân gian trọng vãn tình.”

Ta đã biết tỷ tỷ giấu binh phù ở đâu rồi!

13.

Sau khi đại ngộ, ta lập tức kéo Trình Tri Tinh chạy thẳng đến hòn giả sơn trong vườn.

Đi vòng ra phía sau, ta sờ soạng bụi cỏ dưới bóng râm một lượt, cuối cùng cũng lần ra một viên đá hơi nhô lên.

Ta ấn xuống, một tảng đá khác trên giả sơn lặng lẽ dịch chuyển, để lộ một ngăn bí mật.

Ta đưa tay vào, quả nhiên chạm đến một chiếc hộp được bọc trong giấy dầu.

Mở hộp ra, bên trong là một mảnh binh phù sáng chói lặng lẽ nằm trên lớp lụa nhung.

Trình Tri Tinh kinh ngạc:

“Ngươi làm sao đoán được?”

Ta đắc ý cười, muốn khoe khoang trí tuệ của mình:

“Tên Chủng Vãn Tình mang ý thơ ‘Thiên ý liên u thảo, nhân gian trọng vãn tình.’

Lý Nghĩa Sơn thường viết thơ phong cách hoa mỹ nhưng hàm nghĩa sâu kín, dùng làm mật mã quả thực rất hợp.

Trong phủ, nơi vừa có ngăn bí mật vừa có cỏ mọc, chỉ có duy nhất hòn giả sơn này!”**

Trình Tri Tinh trừng mắt, gương mặt lóe lên một tia hối hận:

“Sớm biết vậy ta đã chăm chỉ học phân tích thơ văn rồi… Hử? Im lặng! Có người tới!”

Ta còn chưa kịp phản ứng, liền bị Trình Tri Tinh bịt chặt miệng.

Bản năng giáo dưỡng khiến ta theo phản xạ đẩy hắn ra, nhưng lực hơi mạnh, làm rơi một hòn đá trang trí trên giả sơn xuống đất.

Lập tức, giọng tỷ tỷ vang lên:

“Ai? Ai ở đó?”

Trình Tri Tinh ngay tức khắc đẩy ta vào khe sâu của giả sơn, kề tai nói nhỏ:

“Khi nào có khói bụi bốc lên, cứ chạy về phía đó!”

Ta vội đưa tay giữ hắn lại, nhưng hắn gạt tay ta ra, mấp máy môi nói hai chữ.

— Bắc Cương.

Binh phù này quyết định vận mệnh của Bắc Cương.

Nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến Trình Tri Tinh?

Hắn không phải người Đại Ngụy, cũng chẳng phải tộc nhân Bắc Cương.

Tại sao hắn lại muốn lấy thân mình làm mồi nhử, giúp ta thoát thân?

Có lẽ, là vì ta…

Nghĩ đến đây, nước mắt ta chợt trào ra, trong lòng rối bời, thầm cầu nguyện cho hắn được bình an vô sự.

Cách một bức giả sơn, chỉ nghe thấy Trình Tri Tinh đột ngột xông ra, lớn tiếng hét:

“Đừng manh động! Ta đây!”

Tỷ tỷ cũng hoảng hốt, rút đao, hỏi thân binh bên cạnh:

“Nô lệ trong phủ không phải đều bị nhốt cả rồi sao? Hắn là ai? Sao lại vào được đây?”

Câu nói này khiến lòng ta chấn động dữ dội.

Bởi vì tại Trung Nguyên Đại Ngụy, chưa từng có ai gọi hạ nhân là “nô lệ”.

Chỉ có Hung Nô và một số bộ lạc lớn ở Bắc Cương, mới có thói quen gọi những kẻ bị bắt làm nô lệ!

Thói quen ngôn ngữ của một người, luôn khắc sâu vào tận xương cốt.

Hồn ma trong cơ thể tỷ tỷ, tuyệt đối không phải người Đại Ngụy!

Tỷ tỷ… đã bị một ác quỷ Hung Nô nhập xác rồi!

Ta không biết rõ tình hình Bắc Cương, cũng không am hiểu về Hung Nô, nhưng tin tức này nhất định phải đưa về cho Chủng Vãn Tình và Gia Nam phân tích!

Chắc chắn họ có thể đoán ra lai lịch của kẻ này!

Ta siết chặt binh phù trong tay, mồ hôi và nước mắt hòa lẫn, nhỏ xuống từng giọt.

Lúc này, Trình Tri Tinh đột nhiên lên tiếng, nói một tràng dài khiến ta không hiểu gì cả:

“Ta xin tự giới thiệu, ta là con dân nhân dân, ánh dương rực rỡ của Đông phương cổ quốc, học sinh chín năm giáo dục bắt buộc, tín đồ của Karl Marx và Friedrich Engels, kim cương triệu hồi sư của Summoner’s Rift, người thực hành định luật ‘chân hương’, vương giả lười biếng, người bảo vệ phòng ngủ, truyền nhân duy nhất của kỹ nghệ phi vật thể ‘thiếu tiền quanh năm’, kẻ du hành thời không, danh hiệu ‘Trình Tri Tinh’!”

Hắn nói nhiều như vậy mà vẫn không vấp một chữ, cũng thật là tài.

“Tỷ tỷ” nghe xong, chợt hiểu ra:

“Hóa ra là một tên điên xông vào, thôi kệ, giet đi!”

“Đừng! Ta không điên! Ta là diễn viên tạp kỹ của phủ!”

Trình Tri Tinh lập tức phản ứng, vội nói:

“Ngài không tin? Vậy ta biểu diễn một tiết mục! Đông phong chuyển phát nhanh, nhiệm vụ tất thành! Một, hai, ba—”

Vừa dứt lời, bên ngoài bỗng nhiên vang lên một tiếng nổ chấn động trời đất.

Một làn sóng nhiệt dữ dội bùng lên, tường viện nhà ta không biết bị cái gì đánh sập!

“Chạy!”