“Theo thường lệ trong phim cổ trang, chẳng phải trong phủ phải có một cái lỗ chó hay mật đạo cho tiểu thư trốn ra ngoài sao? Ngươi dù là một khuê nữ khuôn phép, nhưng Mạnh tướng quân trong truyền thuyết hình như không phải thế…”

Ta đã quen với tính tình hay nói nhảm của hắn, lắc đầu, thậm chí còn giải thích cho hắn một câu:

“Từ khi tỷ tỷ trở thành tướng quân, nàng luôn đi từ cửa chính.”

Còn trước khi làm tướng quân, nàng toàn dùng khinh công, nhảy qua tường mà ra ngoài.

Vì thế mà phụ mẫu đã không ít lần lấy gia pháp trách phạt nàng.

Ta ngước mắt nhìn bức tường viện không hề thấp, trong lòng hối hận khôn cùng—năm đó ta học cầm kỳ thư họa để làm gì? Nếu ta chịu học một chút võ nghệ, dù chỉ là vài chiêu mèo quào, thì hôm nay cũng chẳng đến nỗi bất lực như vậy!

Trình Tri Tinh thấy ta khó xử, bèn quỳ xuống, hạ giọng nói:

“Ta đỡ ngươi lên.”

Ta đạp lên vai hắn, chật vật trèo qua tường, rồi nhắm mắt, học theo tỷ tỷ nhảy xuống.

Dù tư thế không mấy đẹp mắt, nhưng may mắn là dưới chân có bụi cỏ và nền đất mềm, không bị trẹo chân.

Hơn nữa, hôm nay ta mặc quần áo ngắn để dễ hành động, cũng không đến nỗi bị Trình Tri Tinh nhìn thấy điều không nên thấy.

Coi như thuận lợi.

Trình Tri Tinh cũng nhanh chóng nhảy xuống, đỡ ta dậy, rồi ghé sát tai ta nói khẽ:

“Có phải các tiểu thư khuê các luôn phải nhịn ăn để giữ dáng không? Ngươi nhẹ quá, phải ăn nhiều thêm một chút.”

“Trong phủ mỗi ngày có thực đơn cố định… Còn nữa, ta đến đây tìm binh phù, không phải để trả lời mấy câu hỏi vớ vẩn của ngươi!”

Ta còn định giải thích thêm, nhưng chợt nhớ ra chính sự, liền trừng mắt nhìn hắn một cái.

Lời nói linh tinh gì thế, suýt nữa làm ta lạc hướng mất.

Lặng lẽ lẻn vào nhị môn, ta lập tức phát hiện—dọc đường không có lấy một tên hộ vệ, cũng chẳng thấy bóng dáng nha hoàn hay ma ma nào cả.

Những người này đã đi đâu?

Bị giam cầm?

Hay là… đã bị giet?

Tim ta chùng xuống nặng trĩu, vô thức tự trách, trong đầu tưởng tượng ra vô số khả năng đáng sợ.

Nhưng ta nhanh chóng điều chỉnh suy nghĩ, phân tích tình hình—hiện tại, mục tiêu của ta không phải là cứu người hầu trong phủ.

Mà “tỷ tỷ”—người đang ở đây, rất có thể cũng đến tìm binh phù.

Trước khi tìm được nó, nàng chắc chưa giet ai, nhiều khả năng chỉ đang tra khảo bọn họ.

Tình thế cấp bách, điều duy nhất ta có thể làm là tìm được binh phù, giao nó cho Chủng Vãn Tình.

Đợi khi Chủng Vãn Tình chế ngự được “tỷ tỷ”, người trong phủ mới có thể được cứu.

Xác định được trọng tâm, ta bắt đầu suy nghĩ—binh phù rốt cuộc ở đâu?

Tỷ tỷ chưa bao giờ cho ta can dự vào chuyện quân vụ, luôn nói rằng ta còn nhỏ, những chuyện giet chóc và mưu mô nên để nàng gánh vác.

“Trĩ Nô, tay của muội không cần vấy bẩn một chút nào, cứ ngoan ngoãn ở nhà, tỷ tỷ sẽ bảo vệ muội.”

Năm đó ta cảm động bao nhiêu, thì bây giờ hận không thể trở về quá khứ, tự tát mình hai cái bấy nhiêu.

Phụ mẫu qua đời đột ngột, chưa kịp căn dặn điều gì.

Tỷ tỷ nhiều năm chinh chiến Bắc Cương, không hiểu cách vận hành của giới quyền quý đế đô.

Mà ta—là tiểu thư một phủ lớn, dù từng qua lại các buổi tiệc quý nữ, vậy mà lại chưa bao giờ nghĩ đến việc quản lý gia sản hay tài vật quan trọng của gia tộc!

Trong giới quyền quý của Đại Ngụy, nữ tử dù không được quá mức phóng khoáng, nhưng hầu như ai cũng biết lo liệu chuyện nhà cửa.

Duy chỉ có ta là ngoại lệ.

Chủng Vãn Tình sai ta lấy binh phù, nhưng ta lại chẳng biết tìm nó ở đâu!

Nếu trước đây ta có chút ý thức quản sự, thì hôm nay cũng đâu đến nỗi bó tay chịu trói như vậy!

Ta nghiến răng nuốt xuống nỗi hối hận, dẫn Trình Tri Tinh vào phòng ngủ của tỷ tỷ.

Bên trong, áo quần bị kéo ra khỏi rương, vương vãi khắp nơi, ngay cả hoa văn điêu khắc trên giường cũng bị người ta dùng dao nạy xuống.

Hiển nhiên là đã có người lục soát qua một lượt.

Ta không nói gì, cũng không tìm kiếm lung tung, chỉ lật chăn, ấn vào ngăn bí mật giữa giường.

Bên trong không có binh phù, chỉ có những thỏi vàng xếp ngay ngắn.

Hẳn là đường lui tỷ tỷ để lại cho gia tộc.

Ta lấy ra ba thỏi nhỏ, một thỏi nhét vào ngực áo, hai thỏi khác ném cho Trình Tri Tinh:

“Cái này đưa cho Gia Nam, hắn giúp chúng ta nhiều, ta cũng chẳng có gì để báo đáp, chỉ có thể hỗ trợ cho tộc nhân của hắn.”

Trình Tri Tinh lật qua lật lại vàng thỏi, giơ ngón cái lên:

“Phú bà bao nuôi ta đi! Cái gì ta cũng làm, thậm chí còn có thể ôm chân ngươi—”

Đúng là cái thứ phong thái của kẻ quen ở thanh lâu!

Ta đóng ngăn bí mật lại, mắng một câu “Đăng đồ tử”, rồi kéo hắn đến thư phòng của tỷ tỷ.

So với phòng ngủ, thư phòng còn thảm hại hơn, giống như vừa bị cướp sạch.

Những quyển binh thư mà tỷ tỷ yêu thích đều bị xé ra từng trang, rải rác đầy đất, khiến ta đau lòng không thôi.

Thư phòng cũng có một ngăn bí mật, nhưng khi mở ra, bên trong không phải binh phù, mà là một thanh chủy thủ cắm trong vỏ da.

Chuôi kiếm chạm trổ tinh xảo, rút ra thì lưỡi dao sắc bén, ánh lên lành lạnh như nước.

Ta không biết lai lịch thanh chủy thủ này, nhưng có thể khiến tỷ tỷ giấu kỹ như vậy, chắc chắn không phải vật tầm thường.