“Cô Linh ơi, bên ngoài có một người phụ nữ tên là Tô Uyển Thanh muốn gặp cô.”

Chú bảo vệ chạy vào báo.

Tôi hơi ngạc nhiên.” Tô Uyển Thanh tìm tôi làm gì?”

Ra đến cổng trường, tôi nhìn thấy một người phụ nữ trông vô cùng tiều tụy.

Cô ta mặc một chiếc áo khoác cũ, trên mặt có vài vết bầm nhẹ, trông rất thê thảm.

Đây… chính là cô y tá Tô từng rực rỡ một thời sao?

“Chị Linh…”

Vừa thấy tôi, Tô Uyển Thanh liền rơi nước mắt.

“Cuối cùng em cũng tìm được chị rồi.”

“Cô tìm tôi có việc gì?”

Tôi giữ khoảng cách, giọng điềm đạm.

“Em muốn xin lỗi chị.”

Tô Uyển Thanh khóc như mưa.

“Tất cả là lỗi của em, em đã hại chị, cũng hại cả anh Kiến Quốc.”

“Chuyện đã qua rồi, không cần xin lỗi nữa đâu.”

“Không, em phải nói.”

Tô Uyển Thanh lau nước mắt.

“Bây giờ em mới hiểu, trong lòng anh Kiến Quốc luôn yêu chị.”

Tôi vốn không hứng thú, nhưng vẫn hỏi một câu:

“Rồi sao?”

“Em muốn xin chị quay lại bên anh ấy.”

Tô Uyển Thanh bất ngờ quỳ xuống đất.

“Xin chị, hãy cứu lấy anh ấy!”

Tôi hoảng hốt, vội vàng đỡ cô ta dậy.

“Cô làm cái gì vậy? Có gì thì nói thẳng, đừng làm thế.”

“Anh Kiến Quốc bây giờ rất đau khổ, ngày nào cũng uống rượu, công việc cũng bị ảnh hưởng.”

Tô Uyển Thanh nắm chặt tay tôi.

“Chỉ có chị mới cứu được anh ấy!”

“Chuyện đó không liên quan đến tôi.”

Tôi gỡ tay cô ta ra.

“Nỗi đau của anh ta là do anh ta tự chuốc lấy.

Nhưng chị Linh à, dù gì hai người cũng từng là vợ chồng ba năm…”

“Ba năm đó đã kết thúc ngay khi anh ta mở miệng đòi ly hôn rồi.”

Tôi cắt lời cô ta.

“Tô Uyển Thanh, cô đừng kéo tôi vào chuyện này nữa.”

“Nhưng em thực sự thấy rất ân hận…”

“Nếu không phải vì em, hai người đã không ly hôn.”

“Nếu không phải cô thì cũng sẽ có người khác”

Tôi bình tĩnh nói.

“Một người đàn ông nếu thật sự yêu vợ mình, sẽ không dễ dàng bị người khác dụ dỗ như vậy.”

Tô Uyển Thanh bị tôi nói cho á khẩu.

“Hơn nữa…”

Tôi tiếp tục.

“Giờ cô đến cầu xin tôi, là vì thật lòng lo cho Thẩm Kiến Quốc?

Hay chỉ vì muốn bớt cảm thấy tội lỗi?”

Câu đó khiến mặt cô ta đỏ bừng, cổ nghẹn lại, nhưng không thể phản bác.

Vì tôi nói trúng tim đen rồi.

Cô ta đến tìm tôi chẳng qua chỉ để bớt thấy cắn rứt, chứ đâu phải thật lòng quan tâm đến anh ta.

Tóm lại, chuyện này dừng ở đây thôi.

Tôi chuẩn bị quay người bỏ đi.

Chuyện của hai người, tôi sẽ không dính vào nữa.

“Chị Linh”

Tô Uyển Thanh gọi với theo phía sau.

“Chị thật sự không còn yêu anh ấy chút nào sao?”

Tôi dừng bước, ngoái đầu nhìn cô ta một cái.

Tô Uyển Thanh, tình yêu không phải thứ muốn có là có, muốn mất là mất.

Tôi điềm tĩnh nói.

“Khi một người hoàn toàn làm tổn thương người kia, thì tình yêu cũng chết theo. Mà đã chết rồi thì không thể sống lại được nữa.”

Nói xong tôi bước vào trường, để lại Tô Uyển Thanh đứng cô độc ngoài cổng

Tôi biết cô ta sẽ chưa bỏ cuộc dễ dàng, nhưng thái độ của tôi đã quá rõ ràng.

Chuyện cũ nên khép lại, tôi sẽ không quay đầu.

9

Sau khi Tô Uyển Thanh rời đi, tôi tưởng chuyện đến đây là hết.

Không ngờ, Thẩm Kiến Quốc lại xuất hiện.

Lần này anh ta không hẹn gặp trước, mà đến thẳng trường.

“Cô Linh ơi, bên ngoài có một sĩ quan muốn gặp cô.”

Lại là chú bảo vệ báo tin.

Tôi khẽ nhíu mày, bước ra cửa sổ nhìn xuống sân trường.

Quả nhiên là Thẩm Kiến Quốc.

Anh ta mặc quân phục, đứng ngay cổng trường, khiến rất nhiều người đứng lại bàn tán xôn xao.

Tôi không muốn gây chú ý trong trường nên đành phải ra ngoài gặp anh ta.

“Anh đến đây làm gì?”

Giọng tôi không hề thân thiện.

“Tiểu Vũ, chúng ta nói chuyện một chút được không?”

Trong mắt Thẩm Kiến Quốc lộ rõ vẻ cầu khẩn.

“Chúng ta đã nói rồi, không còn gì để bàn nữa.”

“Xin em đấy… chỉ một lần cuối cùng thôi.”

Thấy người xung quanh bắt đầu tụ tập lại xem, tôi đành gật đầu đồng ý.

Chúng tôi đi tới một công viên nhỏ gần đó, tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống.

“Tô Uyển Thanh đã tìm em rồi đúng không?”

Thẩm Kiến Quốc là người mở lời trước.

“Ừ. Cô ta bảo em quay lại với anh.”

“Anh không bảo cô ấy đi tìm em đâu.”

Thẩm Kiến Quốc vội vàng giải thích.

“Đó là cô ta tự ý làm đấy.”

“Em biết. Tôi nhìn hàng cây phía xa.

Nhưng chuyện đó không quan trọng.”

“Tiểu Vũ, anh biết anh đã làm tổn thương em, nhưng…”

“Thẩm Kiến Quốc.”

Tôi ngắt lời.

“Rốt cuộc anh muốn nói gì?”

“Anh muốn nói… hãy cho anh một cơ hội bắt đầu lại từ đầu.”

Anh quay người, đối diện với tôi.

“Anh hứa sau này sẽ không bao giờ phạm lại sai lầm đó nữa.”

“Anh dựa vào đâu mà hứa?”

Tôi hỏi lại.

“Anh có thể cam đoan sau này sẽ không gặp ai đẹp hơn Tô Uyển Thanh sao? Có thể chắc chắn sẽ không dao động lần nữa?”

Thẩm Kiến Quốc mấp máy môi, nhưng không nói được gì.

Bởi vì chính anh ta cũng không dám chắc.

“Anh thấy không, đến chính anh cũng không có niềm tin.”

Tôi đứng dậy.

“Đã vậy, chúng ta còn gì để nói nữa?”

“Nhưng Tiểu Vũ, anh thật sự yêu em!”