“Cô ấy là giáo viên của tôi, tôi quan tâm một chút cũng là điều bình thường.” – Thẩm Kiến Quốc nói bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt lại có phần cảnh cáo.

“Một thằng như anh cũng xứng quan tâm cô ấy à?” – Tiểu Trương mất kiểm soát. “Tôi nghe nói anh chính là tên chồng cũ từng bỏ rơi cô ấy, đúng không?”

Câu nói đó khiến không khí xung quanh như đóng băng.

Mặt Thẩm Kiến Quốc lập tức sầm lại, tay siết chặt thành nắm đấm.

“Tiểu Trương, đừng nói nữa!” – Tôi vội vàng can ngăn.

“Tại sao không được nói?!” – Anh ta gào lên. “Anh ta có tư cách gì xen vào chuyện của tụi mình? Một thằng hèn đến cả vợ mình cũng không bảo vệ nổi!”

Lời lẽ đó hoàn toàn chọc giận Thẩm Kiến Quốc. Anh vung nắm đấm đấm thẳng vào mặt Tiểu Trương.

Tiểu Trương hoàn toàn không ngờ anh sẽ ra tay, lảo đảo lùi lại mấy bước.

“Đủ rồi!” – Tôi hét lên. “Cả hai dừng lại cho tôi!”

Mọi người xung quanh nhanh chóng đến can ngăn, ngăn không cho chuyện tiếp diễn.

Tiểu Trương ôm mặt, ánh mắt đầy tức giận nhìn Thẩm Kiến Quốc.

“Anh cứ đợi đấy!” – Anh ta gằn giọng rồi bỏ đi.

Thẩm Kiến Quốc định đuổi theo, nhưng tôi chặn lại.

“Thôi, đừng gây chuyện nữa.” – Tôi mệt mỏi nói.

“Xin lỗi, tôi không nên ra tay… nhưng hắn nói quá đáng quá.” – Thẩm Kiến Quốc hối lỗi.

“Chuyện này coi như kết thúc ở đây đi.” – Tôi xua tay. “Sau này đừng để có chuyện tương tự xảy ra nữa.”

Mọi người dần tản ra, chỉ còn lại tôi và Thẩm Kiến Quốc đứng đó.

“Tiểu Vũ, em không sao chứ?” – Anh hỏi đầy lo lắng.

“Tôi không sao.” – Tôi lắc đầu. “Nhưng chuyện giữa tôi và Tiểu Trương cũng thật sự kết thúc rồi.”

“Anh ta không xứng với em.” – Thẩm Kiến Quốc bỗng nói.

Tôi nhìn anh một cái. “Chuyện đó không liên quan đến anh.”

“Tôi biết. Nhưng tôi vẫn muốn nói.” – Anh nhìn tôi thật sâu. “Em xứng đáng có một người tốt hơn.”

Lời anh nói khiến tim tôi khẽ rung động, nhưng tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

“Cảm ơn anh đã quan tâm. Nhưng tôi không cần anh lo chuyện của tôi.” – Nói xong, tôi quay người bước đi.

Sau lưng, giọng anh vang lên:

“Tiểu Vũ, anh sẽ không bao giờ từ bỏ.”

Tôi không quay đầu lại, nhưng trong lòng dâng lên một nỗi cảm xúc phức tạp.

Có lẽ, việc rời đến tỉnh thành là quyết định đúng đắn.

Chỉ có như vậy, tôi mới có thể thật sự dứt bỏ quá khứ và bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.

Một tháng sau, tôi mang theo tất cả số tiền tiết kiệm và những hy vọng cho tương lai, bước lên chuyến tàu đi tỉnh thành.

Lúc sắp rời đi, Thẩm Kiến Quốc đến tiễn tôi.

“Bảo trọng nhé.” – Anh nói.

“Anh cũng vậy.” – Tôi khẽ gật đầu.

(hết)