“Nó gọi đó là bảo hiểm hai lớp!”
Tôi lắng nghe.
Trái tim chìm xuống tận đáy vực.
Tôi vẫn đánh giá quá thấp sự vô liêm sỉ của anh ta.
Tôi từng cho rằng anh ta chỉ tham lam, hèn nhát và ngu hiếu.
Bây giờ tôi mới biết.
Anh ta là một con rắn độc.
Dùng thỏa thuận tặng cho để lừa tôi.
Sau đó dùng thỏa thuận đứng tên hộ để đề phòng chính bố mình.
Anh ta muốn đưa mười lăm căn nhà này qua tay bố mình để tẩy rửa một lần.
Cuối cùng biến thành tài sản riêng của anh ta sau hôn nhân mà không phải chịu bất kỳ tổn thất nào.
Đúng là một màn ve sầu thoát xác tuyệt vời.
Đúng là bảo hiểm hai lớp.
Nếu hôm nay tôi không làm lớn chuyện.
Nếu tôi thật sự hoàn thành lễ cưới.
Vậy thứ chờ đợi tôi sẽ là vực sâu vạn kiếp bất phục.
Tôi sẽ bị anh ta và gia đình mình gặm đến mức không còn cả một mẩu xương.
“Bản thỏa thuận ở đâu?”
“Tôi không biết… có lẽ… có lẽ nó đang giữ trong người.”
“Hoặc ở trong két sắt trong nhà nó!”
Cô của Chu Hạo vội vàng nói.
“Tổng giám đốc Tô, tôi đã nói hết những gì mình biết rồi!”
“Xin cô, khoản nợ đó chúng tôi thật sự…”
Tôi không nghe bà ta nói hết.
Trực tiếp cúp điện thoại.
Tôi không cần đi tìm bản thỏa thuận ấy.
Bởi vì tôi biết Chu Hạo có một thói quen.
Tất cả những tài liệu quan trọng.
Anh ta đều lưu một bản điện tử trong máy tính.
Đồng thời đồng bộ lên ổ đĩa đám mây của mình.
Mỹ miều gọi là: bảo hiểm ba lớp.
Tôi nhìn về phía luật sư Lý.
Ông ấy vẫn đứng bên cạnh, chưa rời đi.
Cũng đã nghe được nội dung khái quát của cuộc điện thoại.
Trên mặt ông ấy xuất hiện biểu cảm giống hệt tôi.
“Luật sư Lý.”
“Tôi cần ông sử dụng đội ngũ kỹ thuật giỏi nhất của chúng ta.”
“Phá quyền truy cập vào tất cả các tài khoản đám mây của Chu Hạo.”
“Tìm bản ‘Thỏa thuận đứng tên hộ’ đó.”
Luật sư Lý gật đầu, ánh mắt sắc bén.
“Tôi hiểu.”
“Cho tôi hai mươi phút.”
Ông ấy lấy máy tính xách tay ra, đi đến một góc yên tĩnh và bắt đầu thao tác.
Các vị khách trong phòng tiệc gần như đã về hết.
Chỉ còn lại những người bạn thân thiết nhất và người nhà của tôi.
Họ đứng từ xa ở bên cạnh tôi.
Cho tôi đủ không gian.
Hai mươi phút sau.
Luật sư Lý đóng máy tính, bước trở lại.
Trên mặt ông ấy không có biểu cảm.
Nhưng ánh sáng lóe lên trong mắt ông đã cho tôi biết câu trả lời.
Ông ấy xoay máy tính về phía tôi.
Trên màn hình là một tài liệu Word.
Tiêu đề vô cùng chói mắt.
“Thỏa thuận đứng tên hộ bất động sản.”
Bên A: Chu Kiến Quân.
Bên B: Chu Hạo.
Nội dung thỏa thuận ghi rõ:
Bên A Chu Kiến Quân tự nguyện thay mặt bên B Chu Hạo.
Đứng tên sở hữu mười lăm căn nhà mà bên B có được thông qua việc nhận tặng cho hợp pháp.
Toàn bộ quyền lợi thực tế của các căn nhà đều thuộc về bên B Chu Hạo.
Bên A không được xử lý tài sản dưới bất kỳ hình thức nào.
Đồng thời, khi bên B đưa ra yêu cầu, bên A phải vô điều kiện phối hợp để chuyển tài sản về dưới tên bên B.
Ở phần ký tên.
Có chữ ký của Chu Kiến Quân.
Cũng có chữ ký của Chu Hạo.
Nét chữ bay bướm, tràn đầy đắc ý.
Ngày ký là tối hôm qua.
Ngay lúc tôi đang thực hiện những bước xác nhận cuối cùng cho lễ cưới hôm nay.
Ngay lúc anh ta nhắn tin cho tôi rằng: “Vợ, em vất vả rồi, anh yêu em.”
Anh ta và bố mình đã ký bản thỏa thuận này.
Một bản thỏa thuận đủ để đóng đinh chính bọn họ lên cột nhục nhã.
Tôi nhìn bản thỏa thuận này.
Rất lâu không nói gì.
Sau đó, tôi bật cười.
Một nụ cười thật sự xuất phát từ đáy lòng.
Tôi đóng gói bản thỏa thuận cùng toàn bộ những bằng chứng trước đó.
Thành một tệp được mã hóa.
Gửi cho vị cảnh sát phụ trách vụ án của tôi.
Ở cuối thư.
Tôi chỉ viết một câu.
“Thưa cảnh sát, đây là tấm ván quan tài do chính bọn họ đưa đến.”
“Phiền ông giúp đóng chiếc đinh cuối cùng.”
11
Những chuyện sau đó trở nên rất đơn giản.
Có bản “Thỏa thuận đứng tên hộ” làm bằng chứng xác thực.
“Ý đồ lừa đảo” của Chu Hạo đã được chứng minh hoàn toàn.
Đây không còn là một vụ tranh chấp gia đình hay gian lận dân sự đơn giản.
Mà ngay từ đầu đã là một hành vi phạm tội lừa đảo nghiêm trọng với mục đích chiếm hữu bất hợp pháp.
Số tiền đặc biệt lớn.
Chu Kiến Quân là đồng phạm nên cũng không thể trốn tránh trách nhiệm.
Cộng thêm tội vu cáo hãm hại.
Thứ chờ đợi bọn họ sẽ là sự trừng phạt nghiêm khắc nhất của pháp luật.
Những mối quan hệ do bố tôi sử dụng cũng phát huy tác dụng.
Cơ quan thuế tiến hành điều tra sâu về nguồn thu nhập của tất cả người nhà họ Chu.
Rất nhanh đã phát hiện bọn họ dùng số tiền tôi đưa.
Để thực hiện một lượng lớn hoạt động tiêu dùng và đầu tư không kê khai.
Số tiền trốn thuế cũng kinh người.
Ngân hàng nhanh chóng phong tỏa tài sản của nhà họ Chu.
Đồng thời khởi động quy trình truy thu nợ.
Chiếc BMW 7 Series mới tinh của họ bị kéo đi.
Căn biệt thự ở quê vừa sửa sang xong bị dán niêm phong.
Toàn bộ nhà họ Chu chỉ trong một đêm.
Từ cảnh phồn hoa giả tạo rơi trở lại vũng bùn của hiện thực.
Không, còn sâu hơn cả vũng bùn.
Là vực thẳm.
Cô của Chu Hạo và những người họ hàng khác gọi cho tôi vô số cuộc điện thoại.
Gửi vô số tin nhắn.
Khóc lóc, cầu xin rồi nguyền rủa.
Tôi không trả lời bất cứ ai.