“Cái gì?”

“Cái group đó. Group có 213 người ấy.”

Trình Dữ gửi ảnh cap màn hình group “Dân Lách Luật”. Dòng thông báo vẫn rành rành ở đó —— “Chỉ chia sẻ kinh nghiệm, không bàn chuyện đạo lý.”

Cả nhóm nổ tung.

“Vãi chưởng? Thằng này có cả tổ chức cơ à?”

“Hơn 200 người? Đây là ăn quỵt theo dây chuyền công nghiệp rồi!”

“Trong nhóm có hướng dẫn gì không? Kiểu dạy cách bịa lý do hoàn tiền ấy?”

Trình Dữ gửi một đoạn tin nhắn.

“Có. Anh ta ghim hẳn một file tài liệu, tiêu đề là ‘Hướng dẫn thực chiến Chỉ hoàn tiền’. Chia làm 8 hạng mục lớn: Sách, Đồ điện tử, Quần áo, Đồ gia dụng, Mỹ phẩm, Đồ ăn, Sản phẩm ảo, Khác. Dưới mỗi hạng mục có ít nhất 5 mẫu văn bản hoàn tiền, mỗi mẫu đều ghi rõ tỷ lệ thành công và lưu ý.”

“Ví dụ mẫu số 3 của mục Sách: ‘Ở chỗ khoảng trắng trên trang sách có ghi chú hoặc vết bẩn không rõ ràng, ảnh hưởng đến trải nghiệm sử dụng. Nên kèm theo ảnh chụp bằng chứng, tỷ lệ thành công 92%.'”

92%.

Cái dấu chấm bút chì ở trang 87 của tôi chẳng phải vì hắn thực sự thấy nó xúi quẩy, mà chỉ là một văn bản mẫu hắn chọn bừa từ trong kho dữ liệu.

Chữ “Vong”, xúi quẩy —— trong mắt hắn chỉ là một thao tác tiêu chuẩn với tỷ lệ thành công 92%.

Tôi thậm chí còn không có tư cách để hắn nghiêm túc đối phó.

“Đủ bằng chứng chưa?” Một người trong nhóm hỏi.

“Còn thiếu một thứ.”

“Thiếu gì?”

“Thiếu chính miệng hắn thừa nhận.”

**07**

“Dữ Dữ, em nói thật cho anh biết. Có phải em đang giở trò gì sau lưng anh không?”

Cuộc gọi của Kỷ Hành đến sớm hơn dự tính của chúng tôi.

Khi Trình Dữ thuật lại trong nhóm, tay cô ấy vẫn còn run.

“Anh ta bảo hôm nay có 3 người bán nhắn tin cho anh ta, hỏi anh ta có phải là Kỷ Hành không, bảo là đang có người liên hệ với họ.”

“Anh ta nghi ngờ tôi.”

“Bạn trả lời sao?”

“tôi bảo không liên quan đến tôi. Anh ta không tin, cứ gặng hỏi mãi.”

Cả nhóm bắt đầu spam tin nhắn.

“Nó phát hiện rồi à? Vậy phải làm sao?”

“Có nên hành động sớm hơn không?”

“Hay là báo cảnh sát luôn đi?”

“Đừng hoảng.” Tôi gõ vào nhóm, “Anh ta hiện tại chỉ nghi ngờ thôi, chưa có bằng chứng.”

“Trình Dữ, nick phụ của bạn anh ta có biết không?”

“Không biết.”

“Vậy hiện tại bạn đang an toàn chứ?”

“An toàn. tôi đang ở thư viện.”

“Anh ta hẹn tối nay tôiđến chỗ anh ta để nói chuyện.”

Nhóm lại chìm vào tĩnh lặng.

“Cậu đi không?” Lão Vương hỏi.

Trình Dữ im lặng mười mấy giây, rồi gửi một đoạn voice.

Giọng nói vững vàng hơn so với tin nhắn chữ.

“tôi phải đi. Không đi anh ta sẽ sinh nghi. Hơn nữa —— mọi người không phải đang cần chính miệng anh ta thừa nhận sao?”

Tôi nhìn chằm chằm màn hình, ngón tay khựng lại trên bàn phím.

“Bạn muốn ghi âm?”

“Đúng.”

“Nếu anh ta phát hiện thì sao?”

“Anh ta sẽ không phát hiện đâu.” Trình Dữ đáp rất nhanh, như thể đã suy nghĩ từ lâu.

“Anh ta xưa nay luôn coi thường mình. Lúc nào cũng nghĩ mình cái gì cũng mù tịt, chỉ biết nghe lời anh ta răm rắp. Anh ta nằm mơ cũng không nghĩ tới chuyện mình sẽ quay lại đối phó anh ta.”

“Đó chính là điểm yếu lớn nhất của anh ta.”

Cả nhóm không ai nói gì.

Một lát sau, lão Vương gửi một câu:

“Trình Dữ, cô còn dũng cảm hơn tất cả bọn anh cộng lại.”

Tôi không lên tiếng. Vì cô ấy nói đúng.

Điểm yếu lớn nhất của Kỷ Hành không phải là lịch sử giao dịch, không phải cái group kia, cũng không phải bản hướng dẫn đó. Mà là hắn đinh ninh rằng những người xung quanh sẽ không bao giờ phản bội hắn.

Trong nhận thức của hắn, hắn là “kẻ đứng trên quy tắc”. Những người nằm dưới quy tắc —— những người bán hàng, những người lạ bị hắn bào tiền, bao gồm cả bạn gái hắn —— đều không có tư cách để phản kháng.

7 giờ tối, Trình Dữ gửi tin nhắn cuối cùng.

“Em đến dưới lầu nhà anh ta rồi. Chuyển điện thoại sang chế độ máy bay, máy ghi âm đã bật.”

Sau đó là tin thứ hai.