“Bệ hạ, những tấu thiếp được đưa vào cung dưới danh nghĩa công chúa này không phải do công chúa đích thân viết.”

Trên tấu thiếp viết:

“Nhi thần ở Hầu phủ vẫn khỏe.”

“Nhi thần không muốn trở về cung.”

“Nhi thần sợ diện thánh, mong phụ hoàng đừng tới.”

“Những vật phụ hoàng ban cho khiến nhi thần nhớ chuyện cũ mà đau lòng, nên đều giao cữu phụ thay nhi thần xử lý.”

Không một câu nào là do ta nói.

Nhưng phụ hoàng đã đọc chúng suốt bốn năm.

Cữu cữu quỳ trên mặt đất, trán áp sát xuống nền.

Ông ta vẫn còn muốn giải thích.

“Bệ hạ, thần chỉ sợ người đau lòng, cũng sợ bệnh tình công chúa tái phát…”

Phụ hoàng ném tấu thiếp vào mặt ông ta.

“Sợ bệnh tình nó tái phát nên giữ lại thư của nó?”

“Sợ trẫm đau lòng nên giả mạo thư tay của hoàng nữ?”

“Sợ nó nhìn vật nhớ người nên đem tất cả đồ trẫm cho nó đưa cho con gái ngươi?”

Cữu cữu không nói được lời nào.

Thứ Kim Ngô vệ dâng lên cuối cùng là tổng sổ tư khố của mẫu hậu.

Khi còn sống, mẫu hậu để lại cho ta điền trang, cửa hiệu, trang sức và thư họa.

Nhưng cữu mẫu lại nói mẫu hậu ra đi quá vội, chẳng để lại cho ta thứ gì.

Trong tổng sổ, hiện nay gần một nửa sản nghiệp đã bị chuyển thành tộc sản của Tạ thị.

Có khoản dùng để biểu tỷ vào nữ học.

Có khoản dùng để tu sửa học đường của Tạ gia.

Có khoản dùng giúp cữu cữu đả thông quan lộ.

Ta bỗng muốn cười.

Bọn họ nói nuôi ta rất vất vả.

Nhưng những năm qua, rõ ràng cả nhà bọn họ đều dựa vào ta mới có được vẻ vang như hôm nay.

Chương 8

Sau khi tất cả chứng cứ bị bày ra, cữu cữu cuối cùng không giả vờ nữa.

Ông ta chậm rãi ngẩng đầu.

Gương mặt luôn hiền từ ôn hòa trở nên xa lạ và âm trầm.

“Bệ hạ đã tra ra hết rồi, thần cũng chẳng còn gì để nói.”

Cữu mẫu kinh hãi kêu lên:

“Hầu gia!”

Nhưng cữu cữu chỉ nhìn chằm chằm phụ hoàng.

“Đúng.”

“Thư là thần giữ lại.”

“Tấu thiếp cũng do thần cho người viết.”

“Đồ ban thưởng Hầu phủ cũng đã dùng.”

“Nhưng thần muốn hỏi, thần thật sự sai đến mức không thể tha thứ như vậy sao?”

Trong điện im phăng phắc.

Ông ta chỉ vào ta.

“Năm đó chẳng phải chính bệ hạ cũng không dám gặp nó sao?”

“Nó đêm nào cũng khóc, đêm nào cũng bệnh.”

“Bệ hạ đưa nó tới Hầu phủ chẳng phải cũng chỉ vì muốn được thanh tĩnh sao?”

“Bây giờ thấy áy náy rồi lại đẩy toàn bộ lỗi lên đầu thần?”

Sắc mặt ta trắng đi.

Phụ hoàng đứng chắn trước mặt ta, không động đậy.

Cữu cữu tiếp tục nói:

“Hầu phủ nuôi nó bốn năm.”

“Không có công lao cũng có khổ lao.”

“Nó chỉ là một công chúa.”

“Sau này sớm muộn gì cũng phải xuất giá.”

“Bao nhiêu đồ tốt chất hết cho nó thì có ích gì?”

“Vân Chi thì khác.”

“Vân Chi thông minh, biết giữ thể diện, có thể vào nữ học, có thể giúp Tạ gia nở mày nở mặt.”

“Những phần thưởng ấy dùng trên người nó mới có giá trị.”

Biểu tỷ khóc lớn:

“Phụ thân, đừng nói nữa!”

Cữu cữu cười lạnh.

“Tại sao không nói?”

“Hoàng hậu nương nương vốn là nữ nhi Tạ gia.”

“Bệ hạ nhớ thương hoàng hậu, ân điển ban xuống, Tạ gia hưởng một chút thì đã sao?”

“Nếu Tạ gia suy tàn, hoàng hậu dưới suối vàng có thể yên lòng sao?”

Sắc mặt phụ hoàng ngày càng lạnh.

Nhưng ta bỗng không còn run nữa.

Bởi vì cuối cùng ta cũng nhìn rõ.

Bọn họ chưa từng xem ta là người thân.

Trong mắt bọn họ, ta không phải Tiêu Minh Đường.

Cũng không phải công chúa.

Ta chỉ là một con dấu mẫu hậu để lại sau khi mất.

Đóng lên đâu, nơi đó liền đổi được lợi ích.

Phụ hoàng bỗng quay người nhìn ta.

Người ngồi xổm xuống.

Cả đại điện đều đang nhìn.

Người là hoàng đế.

Nhưng vào khoảnh khắc ấy, người chỉ là phụ thân của ta.

“Minh Đường.”

Giọng người trầm khàn.

“Phụ hoàng có lỗi.”

“Mẫu hậu con bệnh mất, không phải lỗi của con.”

“Trẫm đau lòng cũng không nên để con gánh chịu.”

“Trẫm đưa con ra khỏi cung, là trẫm sai.”

“Trẫm tin nhầm người, là trẫm sai.”

“Trẫm không đích thân tới thăm con, cũng là trẫm sai.”

Nước mắt ta lặng lẽ chảy xuống.

Người giơ tay lên rồi lại dừng giữa không trung, như sợ làm ta hoảng.

“Con có thể oán trẫm.”

“Nhưng đừng tin lời của bọn họ.”

“Con không phải đứa trẻ không ai cần.”

“Cũng không phải đứa trẻ khiến trẫm chán ghét.”

“Càng không phải thứ để bất kỳ ai dùng đổi lấy tiền đồ.”

“Con là con gái của trẫm.”

“Là Trường Lạc công chúa của Đại Thịnh.”

“Nơi này vốn chính là nhà của con.”

Ta khóc đến gần như không thở nổi.

Những lời này, ta đã đợi suốt bốn năm.

Đợi đến khi gần như tin rằng mình thật sự không xứng được trở về nhà.

Khi phụ hoàng đứng dậy, chút đau đớn dưới đáy mắt người đã hoàn toàn biến mất.

Người một lần nữa trở thành vị đế vương cao cao tại thượng.

“Thừa Ân hầu khi quân phạm thượng, giả mạo thư tay của hoàng nữ, giữ lại ngự thư, tham ô ngự ban cùng di sản của hoàng hậu, hà khắc ngược đãi công chúa.”

“Tước bỏ tước vị, áp giải vào Đại Lý tự, giao Tam ty hội thẩm.”

Sắc mặt cữu cữu cuối cùng cũng thay đổi.

“Bệ hạ! Thần là huynh trưởng của hoàng hậu!”

Phụ hoàng lạnh giọng:

“Nếu hoàng hậu còn sống, người đầu tiên không tha cho ngươi chính là nàng.”

Người lại nhìn sang cữu mẫu.