Nói xong, bà quay đầu lại, dùng ánh mắt lạnh lẽo đến cùng cực nhìn Chu Minh đang nằm trên sàn.

“Mày, đã nghe rõ chưa?”

20

Thời gian, là liều thuốc chữa thương tốt nhất, nhưng cũng là con dao điêu khắc tàn nhẫn nhất.

Thoắt cái, một năm đã trôi qua.

Nhà họ Chu, giờ đây không còn là nhà họ Chu của một năm trước nữa.

Nói đúng hơn, nơi này giờ phải gọi là nhà họ Lý.

Bức tường ngoài của biệt thự đã được sơn lại bằng màu trắng kem ấm áp.

Trong sân ngập tràn hoa hồng đủ màu sắc, loài hoa mà mẹ chồng tôi yêu thích nhất.

Bốn mùa đua nở, hương thơm ngát cả khu vườn.

Trong nhà, toàn bộ nội thất cũng được thay đổi theo phong cách tươi sáng và ấm cúng.

Không còn mảy may dấu vết nào của sự ngột ngạt và u ám dưới thời Chu Vệ Quốc.

Còn Chu Minh, đúng như phán quyết năm xưa của mẹ chồng.

Trở thành một bóng ma sống.

Hắn gầy đi rất nhiều, và cũng trầm mặc hơn hẳn.

Cả người hắn như một con rối bị rút cạn linh hồn, ngày ngày lặp đi lặp lại cuộc sống dọn dẹp, giặt giũ, nấu nướng một cách máy móc.

Ánh mắt hắn luôn luôn trống rỗng, tê dại.

Không có hận thù, cũng chẳng có oán trách.

Bởi hắn biết, những thứ đó đều vô dụng.

Hắn giống như một tiêu bản bị ghim chặt lên tường, ý nghĩa tồn tại duy nhất là để không ngừng nhắc nhở tất cả mọi người trong ngôi nhà này.

Về hậu quả của sự phản bội và tàn nhẫn.

Tôi và mẹ chồng, không một ai coi hắn là “con người” nữa.

Chúng tôi nói chuyện với hắn, luôn bằng giọng ra lệnh.

“Nhà bẩn rồi.”

“Cơm mặn rồi.”

“Quần áo giặt chưa sạch.”

Và hắn, luôn chỉ có một câu trả lời duy nhất.

“Vâng.”

Sau đó, hắn lẳng lặng đi làm lại từ đầu.

Cho đến khi chúng tôi hài lòng mới thôi.

Trái ngược với cái xác không hồn của Chu Minh.

Mẹ chồng tôi, Lý Tĩnh, lại nghênh đón sự nở rộ lần thứ hai trong cuộc đời bà.

Bà trở thành một vị Chủ tịch vô cùng xuất sắc.

Bà không am hiểu những lý thuyết kinh doanh phức tạp.

Nhưng bà hiểu lòng người.

Bà dùng sự mộc mạc, chân thành và lòng tốt để đối xử với từng nhân viên.

Bà tăng lương cho dì lao công của công ty.

Bởi bà nói, bà hiểu những người kiếm sống bằng hai bàn tay vất vả đến nhường nào.

Bà cất nhắc Tôn Lệ, cô gái đã mạo hiểm nguy cơ bị sa thải để báo tin cho tôi.

Thăng chức cho cô ấy làm Phó Tổng giám đốc công ty.

Bởi bà nói, một công ty, điều cần thiết nhất chính là những người lương thiện và dũng cảm.

Thậm chí, bà còn dùng danh nghĩa công ty, thành lập một quỹ từ thiện.

Chuyên dùng để hỗ trợ những người phụ nữ đang phải chịu cảnh bạo hành gia đình.

Cung cấp cho họ sự trợ giúp về mặt pháp lý, tư vấn tâm lý, và những nơi trú ẩn tạm thời.

Chỉ trong vòng một năm.

“Thương mại Vệ Quốc”, chính thức được bà đổi tên thành “Thương mại Tân Sinh”.

Lợi nhuận công ty không những không sụt giảm, mà còn phát triển như diều gặp gió.

Văn hóa công ty cũng trở nên tích cực và tiến bộ hơn bao giờ hết.

Tất cả mọi người đều kính trọng bà, yêu mến bà.

Họ đều gọi bà bằng cái tên thân mật, “Chủ tịch Lý”.

Không ai biết, người nữ cường nhân quyết đoán mà nhân hậu trên thương trường này.

Từng chỉ là một cái bao cát không được phép ngồi vào mâm cơm.

Còn tôi, trở thành chỗ dựa vững chắc nhất của mẹ chồng.

Tôi giúp bà xử lý những vấn đề pháp lý và tài chính phức tạp mà bà không rành.

Tôi tháp tùng bà tham dự các buổi tiệc thương gia, giúp bà hòa nhập nhanh hơn vào thế giới mới mẻ ấy.

Ngoài giờ làm việc, chúng tôi cùng nhau tận hưởng cuộc sống.

Chúng tôi đi du lịch nhiều nơi.

Ngắm nhìn những phong cảnh mà trước đây bà chỉ thấy trên tivi.

Chúng tôi đi học cắm hoa, học vẽ, học yoga.

Chúng tôi cùng nhau đi nghe hòa nhạc, xem kịch.

Chúng tôi sống như những người bạn thân thiết nhất của nhau.

Mối quan hệ giữa chúng tôi, đã vượt xa ranh giới mẹ chồng và nàng dâu.