Về đến nhà, Phó Thần đang đợi ở cửa, bên chân còn có một chiếc vali.
“Anh phải đi à?”
Tôi ngạc nhiên.
Anh ấy cười gật đầu.
“Tôi về nước xử lý công việc. Nếu anh ta đã quay lại rồi, tôi cũng không cần ở lại nữa.”
“Được. Chúc anh thuận buồm xuôi gió.”
Tôi đưa Phó Thần đến sân bay trước.
Sau đó vội vàng đến trường tham gia hoạt động phụ huynh của lớp con gái.
Khi tôi đến nơi, trong lớp đã ồn ào náo loạn.
“Tôi nói mà, sao nhìn anh quen thế. Anh không phải bố của Lê Thanh Hạo sao?”
“Lần trước đánh tôi, hôm nay lại chạy đến làm bố hờ cho con gái Chu Dĩ An?”
“Hôm nay ông đây phải đánh chết anh!”
Người bị Lê Cảnh Trình đánh hôm đó, vừa khéo cũng là bố của bạn cùng lớp con gái tôi.
Chương 10
Hôm nay không biết Lê Cảnh Trình nghe được từ đâu rằng trường có hoạt động phụ huynh, không nói một tiếng đã trực tiếp đến.
Hai người vừa gặp mặt đã gây gổ, thậm chí lao vào đánh nhau.
Nghe câu đó, Lê Cảnh Trình hoàn toàn bị chọc giận, ra tay cũng không còn nặng nhẹ.
Đối phương rất nhanh rơi vào thế yếu, bị đánh đến mức quỳ xuống xin tha.
“Cứu mạng! Gian phu giết người rồi!”
Con gái đứng bên cạnh sợ đến khóc lớn.
“Mẹ, mẹ mau bảo họ đừng đánh nữa.”
“Tại sao chú Lê cứ nói con là con gái chú ấy? Rốt cuộc có phải thật không?”
Lời này vừa thốt ra, tất cả phụ huynh đều nhìn sang.
Trong mắt họ có dò xét, nghi hoặc, nhiều hơn cả là chế giễu.
“Tôi đã nói rồi mà. Phụ nữ chưa chồng mà có con đều không chịu nổi cô đơn.”
“Đào góc tường đào đến bố của bạn học con mình, cô ta cũng phóng đãng thật.”
Tôi không nhịn được nữa, mặt lạnh kéo anh ra khỏi trường.
Trên mặt anh cũng có vết thương, cẩn thận cúi đầu không dám nhìn tôi.
“Xin lỗi…”
Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nghiêm túc nói:
“Lê Cảnh Trình.”
Anh dường như phản ứng hơi chậm. Tôi gọi vài lần anh mới ngẩng đầu.
“Giữa chúng ta không thể nữa. Sau này xin anh đừng đến quấy rầy cuộc sống bình yên của tôi và con gái.”
“Tôi không cần anh bù đắp. Con gái càng không cần.”
“Nó từ lúc sinh ra đã chưa từng gặp anh. Bây giờ sự xuất hiện của anh chỉ khiến nó xấu hổ.”
Lời này tuy khó nghe, nhưng là sự thật.
Hốc mắt anh lập tức đỏ lên.
Trong miệng anh luôn lặp đi lặp lại:
“Xin lỗi…”
Tôi không muốn nhìn anh nữa, kéo con gái rời đi.
“Mẹ, chú Lê khóc rồi…”
Tôi bước nhanh hơn.
Về đến nhà, tôi chui vào bếp bận rộn.
Con gái đứng ở cửa bếp, do dự rất lâu mới lấy hết dũng khí bước vào.
“Mẹ, hôm nay bạn cùng bàn của con không đi học.”
Tay nhặt rau của tôi dừng lại, trong lòng dấy lên cảm giác lạ.
Sau khi Triệu Chỉ Lan bị kết tội, hai đứa con trai của cô ta đều được cảnh sát đưa về nhà họ Lê.
Bình thường sinh hoạt có bảo mẫu lo, không lý nào Lê Cảnh Trình không chăm nổi.
Đang nghĩ, chuông cửa vang lên.
“Mẹ, chú Lê đến.”
Con gái mở cửa, nói nhanh một câu rồi chạy vào phòng.
Tôi rửa tay đi ra, Lê Cảnh Trình vẫn đứng ở cửa không nhúc nhích.
“Có chuyện gì?”
Tôi hỏi.
Tay anh siết thành nắm đấm, như đang sắp xếp lời nói.
“Dĩ An, hai đứa con của Triệu Chỉ Lan đều không phải con anh. Cô ta mang thai con của thủ lĩnh tổ chức khủng bố.”
“Phía anh đã gắn thiết bị định vị trên người hai đứa trẻ rồi mới thả chúng về. Bây giờ cá đã cắn câu, hai đứa trẻ bị mục tiêu đưa đi.”
“Bố trí nhiều năm như vậy, lần này cuối cùng cũng có thể bắt gọn một mẻ. Nhiệm vụ khá nguy hiểm, anh đến để tạm biệt em.”
“Em thật sự không thể tha thứ cho anh sao?”
Tôi nhất thời ngẩn người.
Không ngờ trong lời anh lại có mùi vị vĩnh biệt.
Anh si ngốc nhìn tôi, cuối cùng thất vọng xoay người.
“Đợi đã.”
Tôi cũng không biết vì sao, tiện tay cầm một đĩa xoài đã cắt chạy theo.
“Dĩ An?”
“Trước kia anh thích ăn xoài nhất mà.”
Tôi nhìn anh không chớp mắt, giơ đĩa hoa quả trong tay lên.
Anh cười, ăn rất ngon lành.