Ép bọn họ lấy ra số tiền tích cóp cuối cùng trong nhà, rồi sửa sang, trang hoàng lại tòa nhà cũ của nhà họ Dương.
Hỏi được ngày Cố Đình Chiêu đến phủ công chúa đón dâu, Dương Hựu Huyền lại dỗ dành Thẩm Thanh Quân, định luôn cả hôn lễ vào đúng ngày ấy.
Thẩm Thanh Quân chỉ nghĩ hắn muốn so cao thấp với ta, liền thuận theo hắn mà đồng ý.
Ngày ấy, kiệu hoa từ phủ công chúa xuất phát, một đường rình rang tiến về phủ đệ nhà họ Cố.
Dương Hựu Huyền cũng đúng giờ đến nhà họ Thẩm, đón Thẩm Thanh Quân rồi chạy về nhà họ Dương.
Trên đường hai bên chạm mặt, Dương Hựu Huyền hiếm hoi tỏ ra khiêm nhường, chủ động nhường đường.
Cố Đình Chiêu thấy hắn biết điều, cũng không so đo nhiều, trực tiếp dẫn đoàn đón dâu đi qua.
Thế nhưng ngay lúc hai cỗ kiệu hoa sượt qua nhau, trên phố chợ bỗng lại ùa tới một đám người.
Có cả người ngoại bang mặc trang phục kỳ lạ, cũng có cả ăn mày ven đường.
Bọn họ cầm pháo hoa, trúc pháo trong tay, miệng nói lời chúc mừng để xin tiền thưởng.
Những pháo hoa đã châm lửa đều bị ném về phía đoàn đón dâu, tiếng nổ vang lên đồng thời cuốn lên một mảng bụi mù tứ phía.
Hai đoàn người đều bị kinh động, hiện trường lập tức rơi vào hỗn loạn.
Biến cố xảy ra ngay lúc này.
Thẩm Thanh Quân chỉ cảm thấy có người vén rèm kiệu lên, nàng còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một nắm mê dược hắt thẳng vào mặt.
Trong cơn hỗn loạn, Thẩm Thanh Quân bị người ta dìu ra khỏi kiệu hoa, đổi sang cỗ kiệu khác, cùng với tân nương trong cỗ kiệu kia cũng đã bị mê choáng mà đổi kiệu.
Khi Cố Đình Chiêu tự mình xuống ngựa, dẫn người đi bắt những kẻ gây náo loạn, Dương Hựu Huyền đã nhân cơ hội sai người khiêng kiệu hoa rời khỏi hiện trường.
Mọi việc hắn làm, sớm đã bị mật thám nhìn thấy rõ ràng.
Dương gia, Dương Hựu Huyền hứng thú bừng bừng bước vào tân phòng.
Nhìn tân nương đang nằm trên giường, đáy mắt hắn đầy vẻ chắc thắng.
Hắn từng bước áp sát giường, trong miệng gọi tên ta.
“Thư Vân, cuối cùng ta cũng cưới được nàng rồi.”
“Nàng cứ yên tâm, lần này ta tuyệt đối sẽ không phụ nàng, ta sẽ đối đãi thật tốt với nàng cả đời cả kiếp.”
Vừa nói, hắn vừa đưa tay định vén khăn che đầu của “ta”.
Nhưng đúng lúc này, ngoài sân có một tốp người xông vào.
Chính là đám người vừa gây náo loạn lúc trước, kẻ cầm đầu gõ cửa phòng, lớn tiếng quát về phía Dương Hựu Huyền.
“Nói rõ rồi, người giao cho chúng ta, bạc về phần ngươi, ngươi không thể nuốt lời.”
Dương Hựu Huyền thoáng hiện vẻ không vui trên mặt, rút tay lại rồi xoay người bước ra khỏi phòng.
Hắn nhìn mấy người trong sân, giọng điệu đầy mỉa mai.
“Nuốt lời thì sao, các ngươi cho rằng mình còn ra được khỏi kinh thành ư?”
Dứt lời, từ bốn phía trên tường viện lập tức có hơn chục hắc y nhân nhảy xuống, đều là tử sĩ mà Dương Hựu Huyền đã thuê từ trước.
“Giết bọn chúng, không chừa một ai.”
Một tiếng ra lệnh của Dương Hựu Huyền vang lên, hắc y nhân rút đao vây kín giữa sân.
Còn hắn thì xoay người quay lại phòng, bế tân nương trên giường lên, đẩy mở lối vào mật thất rồi đi vào trong.
Ngay lúc cửa mật thất sắp khép lại, tân nương vốn đang hôn mê bất tỉnh bỗng vùng thoát khỏi Dương Hựu Huyền, trở tay chĩa một con dao găm sắc lạnh vào cổ họng hắn.
“Thư Vân, nàng đừng kích động.”
Dương Hựu Huyền chỉ thoáng kinh ngạc trong chốc lát, rất nhanh đã bắt đầu một phen bộc bạch tình sâu nghĩa nặng.
Nào là người hắn thật lòng yêu mến từ đầu đến cuối chỉ có mình ta, còn những lỗi lầm trước kia đều đổ hết lên đầu Thẩm Thanh Quân.
“Đều là con tiện nhân đó, là ả chủ động quyến rũ.”
“Trong quân doanh vốn đã tẻ nhạt vô vị, ta cũng chỉ là nhất thời mất khống chế mới vướng vào ả, ta căn bản không hề có tình cảm gì với ả.”
Hắn càng nói càng kích động.