Hoàn toàn không chú ý đến Thẩm Thanh Quân và Cố Đình Chiêu đang đi tới từ phía sau.

Cho đến khi hắn bị Cố Đình Chiêu lôi ra giữa sân đánh cho một trận tơi bời, lúc ấy hắn mới nhìn rõ những thi thể nằm ngang dọc trong sân.

Còn có cả đám dị tộc nhân đã bị bắt giữ.

“Dương Hựu Huyền, ngươi to gan thật, dám thông đồng với địch!”

Cố Đình Chiêu đã sớm dẫn binh vây kín cả sân, khi Dương Hựu Huyền còn định cãi rằng mình không hề hay biết, thì hắn đã thấy ta đang chậm rãi đi từ ngoài sân vào.

Hắn mặt mày kinh hãi, quay đầu nhìn tân nương vừa rồi còn đang nằm trong tay mình.

Chỉ thấy khăn che đầu bị vén lên, gương mặt ấy rõ ràng là nữ quan ở công chúa phủ của ta, Tụng Ngôn.

Tụng Ngôn và Cố Đình Chiêu quen nhau từ thuở thiếu thời, từ lâu đã lưỡng tình tương duyệt.

Lần này Cố Đình Chiêu xuất chinh là do chính ta tiến cử, sau khi đại thắng trở về, hắn lập tức đến công chúa phủ dập đầu tạ ơn ta đã nâng đỡ, rồi trịnh trọng cầu cưới Tụng Ngôn.

Dưới sự sắp đặt của ta, mọi người cố ý giấu kín, khiến bên ngoài lầm tưởng người mà Cố Đình Chiêu muốn cưới là ta.

Cũng chính vì thế, Dương Hựu Huyền mới mắc bẫy.

Hắn âm thầm cấu kết với mật thám của nước địch đang ẩn nấp trong kinh thành, đối phương đang tìm cơ hội bắt giữ ta, để cùng hoàng đế bàn chuyện giảm bớt cống nạp.

Sự xuất hiện của Dương Hựu Huyền đã cho bọn chúng cơ hội, hai bên ăn ý hợp tác, chúng đồng ý sẽ cho Dương Hựu Huyền một khoản bạc lớn để giúp hắn sau này trốn thoát, nhưng sau khi bắt được ta, nhất định phải giao ta cho chúng xử trí.

Nào ngờ Dương Hựu Huyền lại muốn ăn hai đầu, hắn vừa muốn bạc để giúp mình Đông Sơn tái khởi, vừa muốn có sự ủng hộ của ta về sau.

Thế mà lại sớm thuê thích khách, đợi lúc mật thám tìm tới cửa thì giết người diệt khẩu.

Mà lúc này, bọn mật thám nước địch bị bắt sống kia đã sớm khai ra tất cả.

Dương Hựu Huyền vừa thẹn vừa giận, hướng về phía ta mà lớn tiếng quát:

“Thư Vân, tất cả chuyện này đều là chủ ý của ngươi, có phải không?”

“Ngươi biết rõ ta sẽ không cam tâm, là ngươi cố ý dẫn ta mắc câu. Ngươi hận ta đến thế sao, hận đến mức muốn hủy diệt ta hoàn toàn.”

Ta nhìn dáng vẻ phát cuồng của Dương Hựu Huyền, lạnh lùng cười thành tiếng.

“Ngươi cấu kết với mật thám nước địch cướp hôn, lại còn xây mật thất, là muốn giam ta hoàn toàn ở nơi này, hay ngươi cho rằng chỉ cần ngươi và ta đã có phu thê chi thực, ta sẽ ngoan ngoãn nhận mệnh tha thứ cho những việc ngươi đã làm trước đó?”

“Nếu không phải chính ngươi nảy lòng gian kế, chẳng lẽ còn có người kề dao lên cổ ép ngươi thông đồng với địch hay sao?”

Ta không chút do dự vạch trần âm mưu của hắn, rồi lại mỉa mai rằng hắn vừa muốn cái này vừa muốn cái kia, thật chẳng khác nào không phải nam nhân.

“Ta đường đường là Tả hộ đô úy, mười sáu tuổi ra trận giết địch, lập công vô số, ngươi muốn cả đời này ta đều phải dựa vào ơn huệ của Thẩm gia, dựa vào một người đàn bà mà ăn bám, sao ta có thể cam tâm!”

Mười

Dương Hựu Huyền tự biết mọi chuyện đã bại lộ, không còn đường xoay chuyển, trên mặt hiện vẻ thống khổ, liên tục khẳng định rằng hắn bị dồn đến bước đường cùng mới cấu kết với ngoại địch.

“Thư Vân, nàng tin ta đi, ta chưa từng nghĩ sẽ phản bội nàng, tất cả đều không phải điều ta mong muốn!”

Hắn vừa nói xong, Thẩm Thanh Quân bên cạnh bỗng bật cười thành tiếng.

Cười mãi, cười mãi, nước mắt nàng lại rơi xuống.

“Vậy ta thì sao?”

“Dương Hựu Huyền, trong lòng ngươi đối với ta rốt cuộc có được mấy phần chân tình?”

Thẩm Thanh Quân đầy mắt thất vọng nhìn hắn, đột nhiên dùng sức giãy khỏi người bên cạnh, lao thẳng về phía Dương Hựu Huyền.

Không biết từ khi nào nàng đã giấu một con dao trong tay áo, lưỡi dao sắc bén hung hăng đâm vào ngực Dương Hựu Huyền.