Ôm con khóc rống lên đúng 5 phút, cuối cùng vẫn bị cảnh sát kéo ra.

Mẹ chồng chị Vương đi thứ ba.

Vừa đi vừa chửi rủa ỏm tỏi, bị hai cảnh sát kẹp hai bên.

Bố chồng chị Vương đi cuối cùng.

Vẫn im thin thít, tự giác cúp đuôi đi ra.

Một nữ cảnh sát dắt thằng nhỏ ra một góc.

“Cháu ngoan, đi theo cô trước nhé, vài ngày nữa bố mẹ sẽ đến đón cháu.”

Thằng bé nhìn tôi, đột nhiên buông một câu.

“Cô ơi, cháu sai rồi.”

Tôi nhìn nó.

8 tuổi.

Nó chẳng hiểu cái gì cả.

Nhưng mẹ nó hiểu.

Mẹ nó hiểu tất cả.

Tôi không nói gì.

Quay lưng bỏ đi.

Đằng sau vọng lại tiếng khóc của thằng nhỏ.

Lần này tôi không thấy hả hê nữa.

Nhưng cũng không hề thấy mềm lòng.

Lúc mẹ nó trộm xe của tôi.

Lúc nó vẽ bậy lên vách xe của tôi.

Lúc mẹ nó cười cợt tôi trên đường cao tốc.

Không một ai nghĩ là mình sai.

Bây giờ mới biết sai à.

Muộn rồi.

10、

Ngày thứ 3 sau khi cả nhà chị Vương bị bắt tạm giam hình sự.

Tôi ở nhà rảnh rỗi không có việc gì làm, bèn viết lại toàn bộ sự việc thành một bài bóc phốt trên mạng.

Tôi nghĩ tiêu đề mất 5 phút.

Cuối cùng quyết định lấy tên này.

“Kỳ nghỉ lễ 1/5, chiếc xe RV mới tinh của tôi bị nhà hàng xóm 5 người cuỗm mất.”

Trong bài, tôi kể lại tường tận quá trình sự việc.

Từ lúc chị Vương sang chơi, đến lúc nửa đêm 2 giờ ăn cắp xe, rồi lúc trên cao tốc cười mỉa tôi, đến lúc bị bắt.

Viết cực kỳ chi tiết.

Thời gian, địa điểm, các đoạn hội thoại, viết sạch sành sanh.

Cuối bài đính kèm 3 thứ.

Đoạn cắt từ camera an ninh của chung cư. 2 giờ sáng, chồng chị Vương lái xe của tôi lao ra khỏi cổng.

Đoạn cắt ghi âm cuộc gọi. “Em có một mình, cứ tùy tiện tìm cái khách sạn nào mà ở.”

Giấy thông báo lập án của cảnh sát. Giấy trắng mực đen: Tội trộm cắp.

Đăng xong, tôi đi tắm một cái.

Quay ra xem lại.

Điện thoại nổ tung.

Hơn 900 lượt bình luận.

Hơn 2.000 lượt chia sẻ.

“Trời đất ơi, trên đời còn có loại người này sao?”

“Cả nhà 5 người hùa nhau đi ăn cắp xe hàng xóm, giấu mặt vào đâu cho hết nhục?”

“Nghe file ghi âm tức muốn hộc máu, ‘Cứ tùy tiện tìm cái khách sạn nào mà ở’, đây là tiếng người à?”

“Chấm hóng diễn biến tiếp theo, bắt buộc phải phạt tù!”

Tôi lướt thêm nửa tiếng.

Bình luận phá vỡ con số chục ngàn.

Hai tiếng sau.

Trên top tìm kiếm (hot search) xuất hiện một từ khóa.

#Hàng_xóm_vô_liêm_sỉ_nhất.

Nhấn vào, bài đầu tiên chính là bài bóc phốt của tôi.

Lượt đọc 80 triệu.

Khu bình luận chính thức phát điên.

“Tôi là hàng xóm nhà bà này, tôi biết rõ lai lịch nhà này luôn.”

Một tài khoản ẩn danh bình luận.

“Bà Vương XX, làm ở công ty XX, bình thường rất thích lợi dụng chiếm đồ lặt vặt. Ông chồng cũng thế, trước đây từng chôm đồ bưu kiện của người khác trong chung cư rồi.”

Bình luận này bị đẩy lên top đầu.

Gần 100 nghìn lượt thích.

Chưa đầy 1 tiếng sau.

Có người tung ra một bức ảnh chụp màn hình.

Công ty của chồng chị Vương vừa ra thông báo.

“Nhân viên công ty Lý XX, do bị tình nghi phạm tội trộm cắp đã bị tạm giam hình sự. Căn cứ vào quy định công ty, chính thức sa thải.”

Dân mạng vỗ tay rào rào.

“Đáng đời!”

“Lúc đi ăn cắp không nghĩ đến công ăn việc làm à?”

“Giờ thì hay rồi, tiết kiệm được tí lộ phí, bay luôn chén cơm.”

Nửa tiếng sau.

Lại có người đào ra được trường học của thằng con chị Vương.

Trường tiểu học XX, lớp 3/2.

Trong nhóm chat phụ huynh nổ tung.

Có người tung ảnh chụp màn hình đoạn chat.

Một phụ huynh nói: “Nghe nói trong lớp mình có học sinh mà phụ huynh vừa bị bắt vì tội trộm xe? Gia đình kiểu này liệu có ảnh hưởng tiêu cực đến con em chúng ta không?”

Phụ huynh khác đáp: “Kiến nghị nhà trường xử lý, gia đình như thế không hợp để học ở lớp chúng ta đâu.”

Lại một phụ huynh thêm vào: “Chuyển trường đi, đừng làm ảnh hưởng đến những đứa trẻ khác.”

Tôi nhìn đoạn ảnh chụp.