Cảnh sát Trần cũng gọi điện cho tôi, ngoài những việc công vụ thường lệ, anh còn dặn dò tôi bằng giọng điệu của một người bạn.
“Cô Lâm, chuyện lần này với cô cũng là một bài học. Sau này kết giao với người khác, nhất là họ hàng, lòng hại người thì không nên có, nhưng lòng phòng người thì không thể thiếu.”
“Cảm ơn anh, cảnh sát Trần.”
Tôi biết, tất cả những chuyện này cuối cùng cũng đã khép lại.
Cuộc đời tôi, cũng sắp mở sang một chương mới.
11
Sau khi vụ án kết thúc, cuộc sống dường như lập tức yên ắng hẳn xuống.
Việc đầu tiên tôi làm là dọn sạch hoàn toàn vòng xã giao của mình.
Tôi chặn toàn bộ phương thức liên lạc của nhà chị họ, kể cả những người từng mắng chửi tôi cay nghiệt trong nhóm gia tộc, sau đó lại chạy đến lấy lòng giả tạo.
Tôi không đăng bất kỳ tuyên bố nào, cũng không giải thích với bất kỳ ai.
Tôi chỉ lặng lẽ xóa họ khỏi thế giới của mình, xóa sạch đến tận cùng.
Đạo khác nhau thì không thể cùng mưu.
Có những quan hệ huyết thống, không phải là sợi dây gắn kết, mà là xiềng xích và gánh nặng.
Kịp thời dừng tổn thất, đó là bài học quan trọng nhất tôi học được trong cơn sóng gió này.
Để bày tỏ lòng biết ơn, tôi lần lượt mời luật sư Trương và cảnh sát Trần đi ăn.
Trên bàn ăn, tôi không nhắc lại những chuyện không vui nữa, chỉ chân thành cảm ơn họ vì đã cho tôi sự giúp đỡ và ủng hộ chuyên nghiệp vào lúc tôi bất lực nhất.
Sau khi bảo dưỡng xong, chiếc Rolls-Royce trở nên mới tinh, được đỗ lại trong gara của tôi.
Tôi ngồi trên ghế lái, tay vuốt ve vô lăng lạnh lẽo mà quen thuộc, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Chiếc xe này, mang theo quá nhiều tình cảm của cha, cũng chứng kiến sự trưởng thành của tôi từ yếu đuối đến kiên cường.
Cuối cùng tôi quyết định, tạm thời cất nó đi.
Đối với tôi, ý nghĩa của nó đã sớm vượt xa một phương tiện đi lại.
Tôi xem nó như một kỷ vật cha để lại cho mình, một lời cảnh tỉnh, nhắc tôi vĩnh viễn đừng quên rằng, lòng tốt cũng cần có sự sắc bén.
Thoát khỏi bóng tối của quá khứ, tôi dồn nhiều tâm sức hơn vào công việc.
Có lẽ là do tâm cảnh thay đổi, cảm hứng thiết kế của tôi tuôn ra không ngừng.
Trong một dự án quan trọng mới nhất của phòng làm việc khi đấu thầu, phương án thiết kế của tôi đã nổi bật hơn hẳn, giành được sự khen ngợi rất cao từ khách hàng và ông chủ.
Ông chủ trong buổi tiệc mừng công, trước mặt tất cả đồng nghiệp, nâng ly nói với tôi: “Tiểu Nhã, em đã chứng minh rằng, tài hoa chân chính là thứ mà bất kỳ lời đồn đại nào cũng không thể đánh gục.”
Tôi cười, là nụ cười từ tận đáy lòng.
Để bước ra khỏi vùng an toàn của quá khứ, tôi bắt đầu thử tham gia một số buổi giao lưu và salon trong ngành thiết kế.
Trong những hoạt động đó, tôi quen được rất nhiều người bạn mới cùng chí hướng.
Họ trân trọng tài hoa của tôi, tôn trọng tính cách của tôi, ở bên họ, tôi cảm thấy nhẹ nhõm và tự tại.
Cuộc sống của tôi không còn chỉ là nhà và công ty nữa, mà ngày càng trở nên phong phú rực rỡ hơn.
Sau cơn sóng gió ấy, tôi trưởng thành hơn, cũng kiên cường hơn.
Tôi không còn là cô gái gặp chuyện chỉ biết nhẫn nhịn và lùi bước nữa.
Tôi học được cách giữ vững nguyên tắc và giới hạn của mình, học được cách dùng pháp luật và trí tuệ để bảo vệ bản thân.
Thỉnh thoảng, tôi sẽ nhớ lại những lời cha từng nói với mình lúc còn sống.
Ông nói: “Tiểu Nhã, ba hy vọng con mãi lương thiện, nhưng lương thiện không có nghĩa là thỏa hiệp mà không có nguyên tắc.”
Trước đây tôi không hiểu, còn bây giờ, tôi hiểu rồi.
Người trong gương vẫn là khuôn mặt thanh tú nhã nhặn ấy, nhưng trong ánh mắt, lại có thêm một thứ mà trước đây không hề có.
Đó là sự bình tĩnh sau khi đã trải qua mưa gió gột rửa, và cả sự kiên định không thể xâm phạm.