Tôi trong gương không cầm bình chữa cháy.

Hai tay hắn buông thõng hai bên, trên cổ đeo một tấm thẻ công việc mang số mười chín.

Tôi giơ tay che mặt kính.

Nhưng tôi trong gương không hề cử động.

Hắn quay mặt nhìn về phía Trần Khải.

Trần Khải hét thảm một tiếng, ôm mắt quỳ xuống đất.

Máu tuôn ra từ những kẽ ngón tay.

Mười hai cánh cửa thang máy trong kính đồng loạt đóng lại.

Những Trần Khải kia biến mất.

Nhưng tôi trong gương lại đi đến trước mặt kính, áp mặt vào phía bên kia.

“Tìm thấy người thứ mười chín rồi.”

Hắn dùng giọng của tôi nói.

Khóa cửa phòng trực bắt đầu xoay.

Tôi kéo Trần Khải dậy, lao vào cầu thang bộ.

Cánh cửa sau lưng tự động mở ra.

Một tiếng bước chân giống hệt tôi đuổi theo.

Tôi chạy nhanh, nó cũng chạy nhanh.

Tôi dừng lại, nó cũng dừng lại.

Trần Khải không nhìn thấy thứ đuổi theo, chỉ có thể nghe thấy âm thanh.

Khi chúng tôi lao lên tầng hai, cửa an toàn đột nhiên khóa chặt.

Biển số tầng từ số hai biến thành số mười chín.

Hành lang sau cánh cửa sáng lên ánh đèn trắng bệch.

Hai bên toàn là những tấm gương toàn thân.

Trong mỗi tấm gương đều có một tôi đứng ở nơi xa.

Trần Khải dựa lưng vào tường, giọng nói run rẩy.

“Câu nói ở tầng hai mươi ba có ý gì?”

“Đừng để người thứ mười chín nhìn thấy chính mình.”

“Ai là người thứ mười chín?”

“Kẻ ở trong gương.”

Tôi vung bình chữa cháy đập vào mặt gương gần nhất.

Khoảnh khắc tấm kính vỡ vụn, cánh tay trái của Trần Khải cũng nứt ra một vết thương.

Cậu ta ngã xuống đất, toàn thân co giật vì đau.

Tôi lập tức dừng tay.

Thứ trong gương đã liên kết với cậu ta.

Cuối hành lang vang lên tiếng giày cao gót.

Cao Văn bước ra từ trong bóng tối.

Trong tay cô ta cầm một tấm vải đỏ.

“Che tất cả gương lại.”

“Nếu không, Trần Khải sẽ chết thay nó.”

Tôi nhìn cô ta, không nhận tấm vải đỏ.

“Cô biết trước cậu ấy sẽ ấn công tắc sao?”

“Tôi chỉ biết tối nay nhất định phải có người bật hệ thống cũ.”

“Tại sao?”

“Bởi vì người thứ mười chín đã trà trộn vào đây.”

Cao Văn nhìn Trần Khải đang nằm trên đất.

“Trong số các anh, chỉ có một người còn sống.”

Trần Khải đột nhiên ngẩng đầu lên.

Đôi mắt cậu ta đã biến thành hai mặt gương nhẵn bóng.

Trong đôi mắt ấy không phản chiếu tôi.

Mà là Mã Thành Hải đang đứng phía sau tôi.

08

Tôi lập tức nhào người về phía trước.

Một bàn tay xanh trắng sượt qua gáy tôi, chộp vào khoảng không.

Mã Thành Hải treo ngược trên trần nhà, mười ngón tay cắm sâu vào khe tường.

Cơ thể ông ấy đã bị ép đến biến dạng.

Ngực lõm xuống, hai vai bên cao bên thấp, giống như đã bị chen ép rất lâu trong thang máy chật hẹp.

“Trả tấm thẻ cho tôi.”

Ông ấy nhìn chằm chằm vào túi tôi.

Tấm thẻ ra vào của La Quý đột nhiên nóng lên.

Dù cách một lớp quần áo, tôi vẫn có thể ngửi thấy mùi cháy khét.

Cao Văn ném tấm vải đỏ về phía Mã Thành Hải.

Khoảnh khắc tấm vải đỏ phủ lên đầu ông ấy, tất cả gương trong hành lang đều tối đi.

Mã Thành Hải phát ra tiếng gầm giận dữ.

Cơ thể ông ấy từng chút một bị hút vào trần nhà.

Cuối cùng chỉ còn lại hai bàn tay vẫn đang điên cuồng cào cấu mặt tường.

“Vào phòng hồ sơ.”

Cao Văn đỡ Trần Khải dậy, nhanh chóng chạy về cuối hành lang.

Tôi theo cô ta đẩy cửa sắt ra.

Căn phòng phía sau hoàn toàn khác trước đây.

Mười chín chiếc ghế đã biến mất.

Thay vào đó là từng hàng giá sắt.

Những chiếc giá kéo dài từ sàn lên tận trần nhà, trong mỗi ô đều đặt một bộ đồng phục bảo vệ.

Một số bộ đồng phục vẫn đang nhỏ nước.

Một số bộ khác dính đầy máu khô trước ngực.

Trên bộ đồng phục ở trong cùng gắn thẻ ra vào của tôi.

Tôi sờ vào túi.

Thẻ của tôi quả nhiên đã biến mất.

Cao Văn khóa cửa sắt rồi nhét tấm vải đỏ vào khe cửa.

Tiếng cào cấu bên ngoài tạm thời dừng lại.

Trần Khải dựa tường ngồi xuống.

Mặt gương trong mắt cậu ta dần biến mất, để lộ đồng tử trở lại.

“Rốt cuộc tôi bị làm sao?”

Cao Văn không trả lời.

Cô ta đi đến hàng giá sắt thứ mười chín, bắt đầu tìm kiếm thứ gì đó.

“Mười chín, bảy, ba.”

Tôi nhắc cô ta.

Tay cô ta dừng ở ô thứ bảy của hàng thứ mười chín.

Bên trong có ba chiếc hộp giấy màu đen.

Hai chiếc hộp đầu tiên trống không.

Chiếc hộp thứ ba được quấn một sợi chỉ trắng.

Cao Văn cắt đứt sợi chỉ trắng.

Trong hộp chỉ có một tấm ảnh và một tấm thẻ nhân viên cũ.

Bức ảnh chụp hiện trường tai nạn nửa năm trước.

Thang máy số một bị biến dạng ở tầng hầm thứ hai.

Nhân viên cứu hộ đứng vây quanh.

Mười chín đôi giày vải trắng được xếp ngay ngắn trên mặt đất.

Ở góc ảnh có một bảo vệ đang đứng.

Người đó cúi đầu, khuôn mặt bị vành mũ che khuất.

Nhưng bình chữa cháy trong tay ông ta giống hệt chiếc tôi cầm tối nay.

Ảnh trên tấm thẻ nhân viên cũ đã đen lại.

Mục họ tên bị nước làm hỏng.

Nhưng mã số vẫn nhìn thấy rõ ràng.

Mười chín.

Tôi lật mặt sau của tấm thẻ.

Trên đó khắc ngày xảy ra tai nạn.

Chính là ngày đầu tiên tôi thất nghiệp.

“Chuyện này có liên quan gì đến tôi?”

Cao Văn đưa bức ảnh ra dưới ánh đèn.

“Nhìn vào tấm kính.”

Bên cạnh xác thang máy có một mảnh gương vỡ của buồng thang.

Trong gương phản chiếu người bảo vệ đang cúi đầu.

Ông ta không có khuôn mặt.