Tôi từng coi công việc này là sợi dây cứu mạng cuối cùng.

Bây giờ tôi mới hiểu, điều La Quý nhắm đến chính là sự tuyệt vọng đó.

Ông ta chuyên chọn những người tưởng rằng mình đã không còn đường để đi.

“Các người không phải những người không ai cần.”

Tôi nói với mười chín hàng đồng phục.

“Là bọn họ cố ý chọn các người.”

Những giọng nói trong đồng phục dần dần dừng lại.

Từng tấm thẻ công việc xuất hiện trước ngực.

Trên đó không còn chỉ có mã số.

Mỗi tấm thẻ đều xuất hiện một cái tên khác nhau.

Tiếng hét của La Quý càng thêm thê thảm.

“Không được đọc!”

“Bọn chúng đã chết từ lâu rồi!”

Tôi nhặt tấm thẻ gần nhất, lớn tiếng đọc cái tên trên đó.

Bộ đồng phục đầu tiên lập tức rơi xuống đất.

Một bóng đen bị giam cầm nhiều năm bay ra khỏi cổ áo, hòa vào ánh sáng ngoài cửa.

Trần Khải cũng bắt đầu đọc cái tên thứ hai.

Cao Văn đọc cái tên thứ ba.

Ngày càng nhiều giọng nói tham gia.

Ngay cả những nhân viên bình thường trong thang máy cũng khôi phục khuôn mặt ban đầu.

Họ đứng trong buồng thang, lần lượt đọc tên trên những tấm thẻ.

Mười chín hàng đồng phục liên tục rơi xuống.

Mỗi khi một bộ rơi xuống, một sợi dây đen trên người Trần Khải sẽ đứt.

Khi cái tên cuối cùng được đọc lên, tấm vải đỏ đột nhiên xẹp xuống.

Trần Khải quỳ dưới đất, thở hổn hển.

Ảnh trên tấm thẻ ra vào hoàn toàn biến trở lại thành cậu ta.

La Quý đã biến mất.

Tôi vừa định đỡ cậu ta thì dưới chân vang lên tiếng cười khẽ.

Bên dưới tấm vải đỏ nhô lên một khuôn mặt già nua.

La Quý không mượn cơ thể Trần Khải.

Ông ta đã chui vào cái bóng của tôi.

Tất cả đèn trên tường đột nhiên tắt.

Cái bóng dưới chân tôi đứng lên, biến thành một người không có khuôn mặt.

Nó giơ tay tháo tấm thẻ vốn không tồn tại trước ngực tôi.

“Bọn họ đã có tên.”

“Nhưng mày thì không.”

Cơ thể tôi lập tức mất sức.

Một lượng lớn ký ức nhanh chóng biến mất khỏi đầu.

Địa chỉ căn nhà thuê.

Mật khẩu tài khoản ngân hàng.

Những công ty tôi từng nộp hồ sơ.

Thậm chí tên của chính mình cũng bắt đầu trở nên mơ hồ.

La Quý khoác cái bóng của tôi, đi về phía thang máy.

“Đợi mày quên sạch, tao sẽ thay mày đi ra ngoài.”

Cao Văn lao tới nhưng lại xuyên thẳng qua cơ thể ông ta.

Trần Khải nhặt tấm vải đỏ lên, cố gắng phủ lên mặt đất.

Tấm vải đỏ cũng bị bóng đen nuốt chửng.

Tôi quỳ bên giá sắt, ngay cả lý do mình đến đây cũng gần như không nhớ nổi.

Đúng lúc La Quý bước vào thang máy, từ hướng phòng trực đột nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại.

Chiếc điện thoại đã bị tôi đập nát lại kết nối lần nữa.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng của một người đàn ông xa lạ.

“Xin hỏi anh đến ứng tuyển bảo vệ trực đêm phải không?”

La Quý dừng bước.

Ngay lúc này, tôi cũng nhớ ra giọng nói trong cuộc gọi tuyển dụng đã thay đổi tất cả.

Trần Khải nhìn chằm chằm vào thang máy, sắc mặt trắng bệch.

“Người gọi điện cho anh chưa bao giờ là Cao Văn.”

“Mà là chính anh trong tương lai.”

21

Người đàn ông trong điện thoại lại hỏi một lần nữa.

“Tối nay đến được không?”

Ký ức nửa năm trước hoàn toàn mở ra trong đầu tôi.

Sau khi rơi xuống giếng thang máy, tấm gương đã giữ lại khuôn mặt của tôi.

Kẻ thế thân bước ra từ trong gương trở về căn nhà thuê, sống mơ màng suốt nửa năm.

Nhưng cuộc gọi tuyển dụng đó không đến từ Công ty Hoành Thịnh.

Cuộc gọi đến từ hành lang khép kín này.

Là tôi bị nhốt dưới đáy giếng đã mượn đường dây camera để gọi cho mình của nửa năm sau.

Tôi không phải người bị La Quý lựa chọn.

Chính tôi đã tự dẫn mình trở lại đây để tìm kiếm chân tướng.

Rõ ràng La Quý cũng hiểu ra.

Ông ta lập tức lao về phía chiếc điện thoại đang đổ chuông.

Tôi giành trước một bước, ấn nút nghe.

Trong điện thoại truyền đến tiếng thở nặng nề.

“Đừng trả lời câu hỏi của bọn họ.”

“Cũng đừng chấp nhận bất kỳ mã số nào.”

Đó là câu cuối cùng tôi của nửa năm trước để lại.

Cuộc gọi lập tức kết thúc.

Tất cả ký ức đã biến mất trong đầu tôi đồng loạt trở về.

Tên, địa chỉ và quá khứ đều trở nên rõ ràng.

La Quý khoác cái bóng của tôi nhưng không thể bước thêm một bước nào.

Tôi đứng dậy, nhìn tấm thẻ số mười chín trước ngực ông ta.

“Tôi chưa từng đồng ý nhận việc.”

“Tấm thẻ đó không thuộc về tôi.”

Bề mặt tấm thẻ lập tức nứt ra.

La Quý cúi đầu, lấy tay giữ vết nứt.

“Mày đã ký vào bảng phân ca!”

“Trên đó chỉ có mã số mà người khác đưa cho tôi.”

“Không có tên của tôi.”

Khi tôi ký tên vào ngày đầu tiên, Cao Văn đã nhanh chóng gấp tờ giấy lại.

Sau đó, dù bản ghi trực ca trong hệ thống có chữ ký nhưng chưa từng thật sự chứng minh đó là chữ do tôi viết.

Tấm gương có thể mượn khuôn mặt, mượn ký ức và mượn thân phận.

Thứ duy nhất nó không thể lấy được là việc một người chủ động thừa nhận mình là ai.

Tôi đi đến trước mặt La Quý.

“Ông mới là người duy nhất trong bốn mươi năm qua chưa hoàn thành bàn giao.”

“Mỗi số mười chín đều là oan hồn thay ông canh giữ cánh cửa.”

Mặt gương thang máy sau lưng La Quý gợn sóng.

Mười chín hàng đồng phục đã rơi xuống lại bay lên.

Lần này, chúng không khoác lên những hình dáng con người.

Các ống tay áo bay ra như dây thừng, quấn lấy tứ chi La Quý.