Tôi cầm ngang thanh thép chặn ông ta.

Thanh thép đập vào vai ông ta nhưng giống như đập vào một khối nước sền sệt.

Cánh tay ông ta quấn lấy thanh thép, theo đà áp sát trước mặt tôi.

“Anh vẫn chưa hiểu sao?”

“Bên ngoài đã không còn chỗ cho anh.”

“Chỉ có lấy lại số mười chín, anh mới có thể tiếp tục sống.”

Tôi nhìn khuôn mặt giống hệt mình, đột nhiên nhớ đến lời La Quý từng nói.

Những thứ ở đây cần có người tin rằng chúng là thật.

Thân phận cũng vậy.

Một khuôn mặt, một công việc, một căn nhà thuê đều chỉ là bằng chứng để khiến người khác tin tưởng.

Người thật sự giao tên của mình ra chỉ có thể là chính tôi.

Tôi buông thanh thép.

Nghiêm Chính Minh mất điểm tựa, loạng choạng về phía trước.

Tôi nắm cổ áo ông ta, ấn ông ta lên mảnh gương cuối cùng.

“Nếu ông muốn trở thành tôi, vậy thì vào trong thay tôi đi.”

Khuôn mặt ông ta chạm vào mảnh gương.

Cả bức tường lập tức gợn sóng.

Tiếng bước chân bên ngoài đồng loạt dừng lại.

Căn nhà thuê trong mảnh gương biến mất.

Thay vào đó là thang máy số một.

Trong buồng thang chật kín những người mặc đồ liệm màu trắng.

Họ từ từ xoay cổ, tất cả đều nhìn chằm chằm vào Nghiêm Chính Minh.

Nghiêm Chính Minh bắt đầu giãy giụa.

“Người họ đang đợi không phải tôi!”

“Họ đang đợi số mười chín!”

Người đứng đầu trong thang máy ngẩng lên.

Khuôn mặt ấy thuộc về Mã Thành Hải.

Ông ấy nở nụ cười lạnh lẽo với Nghiêm Chính Minh.

“Ai đeo thẻ, người đó là số mười chín.”

Trước ngực Nghiêm Chính Minh xuất hiện một tấm thẻ.

Trên đó viết tên tôi.

Mã số mười chín.

Mười tám bàn tay xanh trắng đồng loạt xuyên qua mảnh gương, giữ lấy cơ thể ông ta.

Nghiêm Chính Minh từng chút một bị kéo vào trong tường.

Ông ta liều mạng đưa tay về phía tôi.

“Cứu tôi!”

“Tôi biết lối ra thật sự ở đâu!”

Tôi không kéo ông ta.

Trước khi mảnh gương khép lại, ông ta đột nhiên quay đầu nhìn Trần Khải.

“La Quý vẫn luôn trốn trong số không.”

“Các người nhốt tôi lại, ông ta sẽ có thể đổi một khuôn mặt mới!”

Nghiêm Chính Minh hoàn toàn biến mất.

Mảnh gương cuối cùng lập tức nổ tung.

Tấm thẻ ra vào trống không trong tay Trần Khải đột nhiên gãy đôi.

Một nửa nằm lại trong tay cậu ta.

Nửa còn lại đâm vào lòng bàn tay.

Máu rơi xuống đất nhưng không chảy ra bốn phía.

Chúng tụ lại thành một cái tên.

La Quý.

Trần Khải từ từ ngẩng đầu.

Trên khuôn mặt cậu ta xuất hiện nụ cười của La Quý.

20

“Cuối cùng cũng đến lượt tôi ra ngoài.”

Khi Trần Khải lên tiếng, giọng nói đã trở nên già nua.

Cao Văn lập tức ném cái đầu trong lòng về phía cậu ta.

Cái đầu chưa kịp rơi xuống đất đã bị những sợi dây đen cắt thành nhiều mảnh.

Trần Khải giơ tay sờ khuôn mặt mình.

“Cơ thể của người trẻ tuổi quả nhiên rất dễ dùng.”

Tôi siết chặt thanh thép.

“Trần Khải còn sống không?”

“Số không chưa bao giờ được tính là người sống.”

“Cậu ta chỉ là cái vỏ trống mà tấm gương chuẩn bị cho người canh giữ tiếp theo.”

Khóe mắt Trần Khải chảy xuống hai dòng máu.

Nhưng trong miệng cậu ta lại vang lên một giọng nói yếu ớt khác.

“Đừng nghe ông ta.”

Đó là giọng vốn có của Trần Khải.

“Tôi vẫn còn ở đây.”

Nụ cười trên mặt La Quý cứng lại.

Ông ta giơ tay bóp cổ mình.

“Im lặng.”

Nhưng tay phải Trần Khải đột nhiên nắm lấy tay trái.

Hai cánh tay giằng co, các khớp xương phát ra tiếng răng rắc.

Tôi lao tới, phủ tấm vải đỏ lên đầu cậu ta.

La Quý mất tầm nhìn.

Những sợi dây đen điên cuồng quật khắp căn phòng.

Cao Văn nhặt nửa tấm thẻ trống không, nhét vào dưới tấm vải đỏ.

“Hãy khiến Trần Khải nhớ lại tên của mình!”

“Số không không có quá khứ, làm sao nhớ được?”

“Tên không nhất định phải đến từ quá khứ.”

Tôi nắm lấy vai Trần Khải.

“Tối nay tại sao cậu lại đi lên tầng cùng tôi?”

Bên dưới tấm vải đỏ im lặng một lát.

Giọng Trần Khải đứt quãng vang lên.

“Tôi sợ ở lại phòng trực một mình.”

“Tại sao cậu sợ?”

“Khi còn nhỏ, tôi từng bị nhốt trong căn phòng tối.”

La Quý lập tức gầm lên.

“Đó là ký ức giả mà tấm gương cho mày!”

Trần Khải không để ý đến ông ta.

“Bên ngoài có người gõ cửa rất lâu.”

“Tôi không dám mở cửa.”

“Đến khi trời sáng, bố tôi đã tìm thấy tôi.”

“Ông ấy mắng tôi một trận rồi cõng tôi về nhà.”

“Lưng ông ấy rất rộng.”

“Quần áo có mùi dầu máy.”

Giọng cậu ta ngày càng rõ ràng.

Cao Văn cũng nhét nửa tấm thẻ còn lại vào dưới tấm vải đỏ.

Hai mảnh thẻ tự động ghép lại bên trong.

Trong mục họ tên trống không từ từ xuất hiện hai chữ.

Trần Khải.

La Quý phát ra tiếng hét chói tai.

Vô số dây đen xuyên qua tấm vải đỏ, đóng vào những bức tường xung quanh.

Cả phòng hồ sơ bị kéo đến méo mó biến dạng.

Những chiếc giá sắt bị đổ dựng thẳng trở lại.

Mười chín hàng đồng phục đồng loạt phồng lên.

Trong mỗi bộ đồng phục đều vang lên giọng của một người xin việc.

“Tối nay đến được không?”

“Lương sáu nghìn.”

“Bao chỗ ở.”

“Công việc nhẹ nhàng.”

Những câu nói đó lặp đi lặp lại.

Tôi dường như trở về buổi chiều nhận được cuộc gọi đó.

Cảm giác quẫn bách và tuyệt vọng sau bảy tháng không tìm được việc lại đè nặng lên ngực.

Nếu không có cuộc gọi đó, có lẽ tôi đã trả lại căn nhà thuê.