Tất cả đèn trong buồng thang đều tắt.

Nhưng những bức ảnh thờ hai bên hành lang lại lần lượt sáng lên.

Trong ảnh đều là những bảo vệ trực đêm qua các thời kỳ.

Trước ngực mỗi người đều đeo thẻ số mười chín.

Ngày tháng trên bức ảnh đầu tiên lại là bốn mươi năm trước.

Trần Khải chạy đến bên cạnh quan tài.

Thi thể trong quan tài đột nhiên mở mắt.

Hắn giơ tay nắm cổ áo Trần Khải, kéo cậu ta vào quan tài.

Tôi lao tới ôm eo Trần Khải.

Khuôn mặt thi thể gần sát khuôn mặt tôi.

Trong miệng hắn trào ra nước đen, nhưng giọng nói lại vô cùng rõ ràng.

“Mày đã chiếm cuộc đời của tao.”

“Bây giờ phải trả lại rồi.”

Tôi dùng trán đập mạnh vào sống mũi hắn.

Xương đã mục lập tức gãy.

Khoảnh khắc thi thể buông tay, Trần Khải lăn sang phía bên kia quan tài.

Những bức ảnh thờ trong hành lang đồng loạt rơi xuống.

Phía sau mỗi bức ảnh đều giấu một chiếc chìa khóa đồng đã gỉ.

Mười chín chiếc chìa khóa rơi xuống đất, phát ra những tiếng leng keng liên tiếp.

Nhìn thấy cảnh đó, sắc mặt La Quý lập tức trắng bệch.

“Không thể nào.”

“Chiếc chìa khóa thứ mười chín đã bị Cao Văn lấy đi từ lâu.”

Cuối hành lang vang lên tiếng giày cao gót.

Cao Văn bị thương cầm tấm vải đỏ, chậm rãi bước vào ánh sáng.

Trong tay cô ta nắm một chiếc chìa khóa đồng dính máu.

Phía sau tấm vải đỏ kéo theo một cái đầu người.

Cái đầu đó thuộc về Cao Văn còn lại.

Cô ta ném đầu người xuống dưới chân tôi, nhẹ nhàng nói:

“Bây giờ đến lượt anh lựa chọn.”

“Dùng mười chín chiếc chìa khóa mở quan tài, tìm lại cơ thể thật sự của mình.”

“Hoặc để Trần Khải nằm vào đó, thay anh canh giữ thêm nửa năm.”

Nói xong, cô ta ngẩng mặt lên.

Vết thương bên má phải từ từ khép lại.

Khuôn mặt lộ ra bên dưới vết thương lại thuộc về ông chủ mà trưởng phòng nhân sự Cao Văn chưa từng nhắc đến.

13

Khuôn mặt dưới vết thương của Cao Văn là Nghiêm Chính Minh, ông chủ Công ty Hoành Thịnh.

Tôi chỉ từng nhìn thấy ảnh ông ta trên bảng thông báo trong khuôn viên.

Trong ảnh, ông ta mặc vest chỉnh tề nhưng đã mất tích nửa năm.

Nghiêm Chính Minh giơ tay xé lớp da Cao Văn xuống, để lộ khuôn mặt đàn ông gầy gò, trắng bệch.

“Cao Văn chỉ là thân phận tôi mượn để làm việc.”

Giọng nói của ông ta không còn thuộc về phụ nữ.

“Cao Văn thật đang ở đâu?”

“Người anh gặp vào đêm đầu tiên chính là cô ta.”

Nghiêm Chính Minh chỉ cái đầu dưới chân.

Cái đầu nhắm mắt, khóe miệng vẫn còn nụ cười cứng đờ.

“Nửa năm trước, cô ta đã cắt quyền điều khiển thang máy, khiến mười tám người chết.”

“Tại sao ông còn để cô ta làm nhân sự?”

“Bởi vì chỉ có cô ta mới có thể giúp tôi tìm số mười chín mới.”

Trần Khải trốn ở phía bên kia quan tài.

Tấm thẻ số không trước ngực cậu ta ngày càng sáng.

Nửa khuôn mặt La Quý vẫn mắc trong gương thang máy, tiếp tục liều mạng giãy giụa.

Hạ Xuyên và mười tám người chết chặn ở cửa thang máy, không ai bước vào hành lang.

Dường như họ sợ mười chín chiếc chìa khóa dưới đất.

Nghiêm Chính Minh ném chiếc chìa khóa đồng dính máu đến trước mặt tôi.

“Số mười chín, anh chỉ còn một phút.”

“Đừng gọi tôi là số mười chín nữa.”

“Tên chỉ dành cho người sống.”

Ông ta chỉ vào thi thể mục nát trong quan tài.

“Đó mới là anh đã đến đây nửa năm trước.”

Tôi trong quan tài lại mở mắt.

Nước đen chảy ra từ khóe miệng hắn, dọc theo thành quan tài chảy xuống đất.

Mười chín chiếc chìa khóa dính nước đen, tự trượt về phía từng bức ảnh thờ.

Phía dưới mỗi chiếc chìa khóa xuất hiện một ổ khóa.

Cuối cùng tôi đã hiểu.

Quan tài không phải dùng để chứa người chết.

Cả hành lang mới là một cánh cửa.

Ảnh thờ là ổ khóa, quan tài là tay nắm cửa, còn những số mười chín qua các thời kỳ là vật nặng đè giữ cánh cửa.

“Sau khi mở, tôi thật sự có thể lấy lại cơ thể sao?”

Nghiêm Chính Minh mỉm cười.

“Ít nhất anh không cần tiếp tục mang một khuôn mặt đi mượn.”

“Đừng tin ông ta!”

La Quý hét khản giọng từ trong gương.

“Một khi mười chín ổ khóa đều mở, tất cả người canh giữ trước đây sẽ thức tỉnh!”

Nghiêm Chính Minh quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo.

“Ông đã giết nhiều người như vậy, cũng xứng ngăn cản họ trở về sao?”

Nỗi sợ trên mặt La Quý không giống giả vờ.

Tôi không nhặt chìa khóa.

Tôi nắm lấy mép quan tài, dùng sức đẩy về phía trước.

Dưới đáy quan tài vang lên tiếng kim loại ma sát.

Bên dưới giấu hai đường ray, kéo dài thẳng đến giếng thang máy.

Sắc mặt Nghiêm Chính Minh đột ngột thay đổi.

“Dừng lại!”

Đây là lần đầu tiên ông ta tỏ ra hoảng loạn.

Tôi tiếp tục đẩy quan tài.

Những bức ảnh thờ hai bên hành lang bắt đầu rung lắc.

Thi thể trong quan tài bất ngờ ngồi bật dậy, hai tay giữ chặt vai tôi.

Những ngón tay lạnh như băng cắm vào da thịt.

Một đoạn ký ức xa lạ theo đó chui vào đầu tôi.

Bốn mươi năm trước, Nghiêm Chính Minh chỉ là một nhân viên quản lý thang máy ở đây.

Ông ta chuyển tấm gương này từ một nhà hát bỏ hoang về, lén lắp vào buồng thang.

Người đầu tiên biến mất trong gương chính là ông ta.

Nghiêm Chính Minh sống ở bên ngoài sau này đã không còn là người ban đầu.

Ông ta dựa vào việc thay người canh giữ mỗi nửa năm để giữ tên mình lại nhân gian.