Hai mắt Trần Khải lại biến thành mặt gương nhẵn bóng.

Chiếc chìa khóa màu đen phản chiếu ở sâu trong đồng tử cậu ta.

Còn chiếc chìa khóa trong tay La Quý nhanh chóng mềm ra như sáp đang tan chảy.

Hạ Xuyên cười lớn.

“Chiếc chìa khóa không có mã số chưa bao giờ là một món đồ.”

“Mà là một người chưa từng bị tấm gương ghi nhớ.”

La Quý bóp cổ Trần Khải, kéo cậu ta về phía mặt gương.

“Giao cậu ta ra, thang máy sẽ dừng lại!”

Tôi cầm bình chữa cháy đập vào lưng La Quý.

Cơ thể ông ta lao về phía mặt gương.

Tôi trong gương đưa hai tay ra, lập tức giữ lấy đầu ông ta.

Hai chân La Quý đá loạn xạ.

Trong miệng ông ta phát ra tiếng kêu cứu không rõ ràng.

Tôi vừa định kéo ông ta thì thang máy đột ngột dừng lại.

Bên ngoài không phải tầng hầm thứ hai.

Mà là một hành lang treo đầy ảnh thờ.

Cuối hành lang đặt một chiếc quan tài màu đen đang mở nắp.

Trong quan tài nằm một người mặc đồng phục bảo vệ.

Khuôn mặt người đó giống hệt tôi.

Trên ngực hắn đặt một giấy chứng tử.

Thời gian tử vong là nửa năm trước.

12

Cửa thang máy dừng lại trong ba giây.

Một mùi thối rữa từ sâu trong hành lang tràn tới.

Tôi trong quan tài nhắm chặt hai mắt, da đã chuyển thành màu xám đen.

Ngoài ngày tháng, trên giấy chứng tử còn có một dòng chữ nhỏ.

Nguyên nhân tử vong: Rơi xuống giếng thang máy.

Tôi nhớ lại khoảng thời gian bị thiếu mất nửa năm trước.

Trước khi bảo tôi chuyển gương, La Quý từng đưa tôi xuống tầng hầm thứ hai.

Ông ta nói thang máy đang được sửa chữa, chỉ có thể vận chuyển gương qua khu vực bên cạnh giếng thang.

Khi tôi đứng bên miệng giếng, có người đẩy tôi từ phía sau.

Khoảnh khắc rơi xuống, tôi nhìn thấy La Quý thò đầu ra.

Ông ta không cứu tôi.

Chỉ ném một tấm thẻ số mười chín xuống.

“Chính ông đã giết tôi.”

Tôi nhìn La Quý đang bị người trong gương giữ lấy.

Nửa khuôn mặt ông ta đã bị kéo vào mặt gương.

Ông ta điên cuồng lắc đầu.

“Tôi chỉ làm theo quy tắc!”

“Ai đặt ra quy tắc?”

“Người phụ trách trước đây của Hoành Thịnh.”

“Tại sao nhất định phải giết tôi?”

“Bởi vì cứ mỗi nửa năm, tấm gương lại phải đổi một người canh giữ.”

Hạ Xuyên tựa vào cửa thang máy, mỉm cười nói thay ông ta:

“Số mười chín không phải người chết.”

“Số mười chín là ổ khóa canh giữ cánh cửa.”

“Chỉ cần ổ khóa vẫn còn, những thứ trong gương sẽ không thể ra ngoài.”

Tôi chỉ vào thi thể trong hành lang.

“Vậy tôi là gì?”

“Cậu là cái bóng mà ổ khóa để lại.”

Hạ Xuyên giơ tay sờ khuôn mặt mình.

“Tôi cũng vậy.”

Thì ra nửa năm trước, sau khi bị đẩy xuống giếng thang máy, tôi đã chết tại chỗ.

Tấm gương ghi lại khuôn mặt và tên của tôi trước khi chết.

Một kẻ thế thân có toàn bộ ký ức của tôi bước ra từ trong gương, trở về căn nhà thuê và tiếp tục sống trong nửa năm qua.

Thi thể thật sự bị giấu trong hành lang ngầm vốn không tồn tại này.

Tôi ở trong gương cũng không phải tôi thật sự.

Hắn chỉ là nỗi sợ hãi và oán hận trước lúc chết.

Một khi để hắn nuốt chửng kẻ thế thân bên ngoài, phần oán hận đó sẽ có thể mượn một cơ thể hoàn chỉnh để rời khỏi tòa nhà.

Trần Khải ôm cổ bò dậy.

“Nếu các người đều là những cái bóng, tại sao cậu ấy lại là số không?”

Nụ cười trên mặt Hạ Xuyên biến mất.

Ông ta quay đầu nhìn Trần Khải.

Mười tám người chết cũng đồng loạt nhìn sang.

Tấm thẻ số không trước ngực Trần Khải phát ra ánh sáng trắng yếu ớt.

Những nơi ánh sáng chiếu qua, mặt gương bắt đầu xuất hiện vết nứt.

“Bởi vì cậu ta chưa từng soi vào tấm gương đó.”

La Quý chỉ còn một mắt lộ ra bên ngoài.

“Cậu ta là người mới được tuyển tối nay.”

“Trong gương không có khuôn mặt và tên của cậu ta.”

“Vì thế cậu ta có thể khóa cửa.”

Trần Khải tiến gần về phía tôi.

“Phải làm thế nào?”

“Nằm vào quan tài.”

La Quý thở hổn hển.

“Để số không thay thế số mười chín, tất cả mọi thứ sẽ bị nhốt lại.”

Sắc mặt Trần Khải lập tức trắng bệch.

“Nằm vào đó sẽ thế nào?”

“Chết.”

La Quý trả lời không hề do dự.

Tôi lập tức nắm lấy cổ tay ông ta.

“Cứ mỗi nửa năm các người lại tuyển một người thất nghiệp, chính là để tìm số mười chín mới sao?”

“Không phải ai cũng có thể trở thành ổ khóa.”

“Phải không có người thân, thất nghiệp trong thời gian dài, hơn nữa còn phải chủ động đồng ý nhận việc vào thời điểm tuyệt vọng nhất.”

La Quý nhìn chằm chằm vào tôi.

“Chỉ có những người như vậy biến mất mới không có ai bên ngoài truy cứu.”

Một cơn giận không thể kìm nén dâng lên trong lồng ngực tôi.

Cuộc gọi tuyển dụng đó chưa bao giờ là chiếc phao cứu mạng.

Họ chọn tôi chỉ vì cuộc sống của tôi giống như có thể bị xóa bỏ bất cứ lúc nào.

Hạ Xuyên đột nhiên lao về phía Trần Khải.

Rõ ràng ông ta không muốn ổ khóa mới xuất hiện.

Tôi vung bình chữa cháy đập vào đầu gối ông ta.

Chân Hạ Xuyên gập thành một góc vuông nhưng ông ta vẫn bò về phía Trần Khải.

Mười tám người chết cũng lần lượt đứng lên.

Họ chặn kín buồng thang, giơ những cánh tay xanh trắng ra.

Trần Khải bị ép phải lùi vào hành lang.

Tôi nhặt chiếc chìa khóa màu đen dưới đất.

Dù chiếc chìa khóa đã mềm đi, ở đầu vẫn còn một đoạn cứng nhỏ.

Tôi đâm nó vào bảng điều khiển thang máy.

Tia lửa bùng lên.