Tôi gượng cười, không nói gì.
“Sao thế? Trông cô không được vui.”
“Có phải chuyện gia đình không?”
Tiền Hoành Đạt rất nhạy bén.
Tôi gật đầu.
“Anh ấy… hình như hơi khó chấp nhận.”
“Bình thường mà.”
Tiền Hoành Đạt thở dài.
“Phương Tình, cô nhớ kỹ.”
“Một người đàn ông, đặc biệt là kiểu người như Chu Văn Hải, từng có tài năng, nhưng sau đó lại bị cuộc đời mài nhẵn góc cạnh.”
“Lòng tự trọng của cậu ấy, lớn hơn cả trời.”
“Cô đột nhiên trở nên mạnh mẽ như vậy, giàu có như vậy.”
“Cậu ấy sẽ cảm thấy mình bị lép vế, cảm thấy mình trở thành kẻ phụ thuộc vào cô.”
“Cảm giác hụt hẫng này, không phải một sớm một chiều có thể điều chỉnh lại được.”
“Vậy tôi phải làm sao?”
“Cho cậu ấy thời gian.”
“Và cho cả chính cô thời gian.”
“Từ từ thôi, đừng vội.”
Chiếc xe đỗ dưới lầu nhà tôi.
Tòa chung cư cũ nát, dưới ánh sáng của chiếc Mercedes, trông càng lạc lõng.
“Lên đi.”
“Cảm ơn anh, Hoành Đạt.”
Lần đầu tiên tôi gọi tên ông ấy.
Ông ấy hơi sửng sốt, sau đó cười.
“Lên đi, có chuyện gì cứ gọi cho tôi bất cứ lúc nào.”
Tôi trở về nhà.
Đèn phòng khách đang tắt.
Chỉ có khe hở cửa phòng ngủ hắt ra một chút ánh sáng yếu ớt.
Tôi đẩy cửa vào.
Chu Văn Hải đang ngồi trên giường, ngắm nhìn một bức ảnh cũ.
Đó là bức ảnh chụp chung khi chúng tôi mới kết hôn.
Anh trong ảnh, khí thế bừng bừng, nụ cười rạng rỡ.
Tôi trong ảnh, khuôn mặt ngây ngô, ánh mắt tràn đầy sự khao khát về tương lai.
Nghe thấy tôi vào, anh vội vàng cất bức ảnh đi.
“Về rồi à?”
“Vâng.”
Giữa chúng tôi lại rơi vào sự im lặng nghẹt thở.
Tôi đặt túi xuống, ngồi cạnh anh.
“Văn Hải, chúng ta nói chuyện đi.”
“Không có gì để nói cả.”
“Giữa chúng ta có vấn đề rồi.”
Tôi nhìn vào mắt anh.
“Phương Tình, em muốn nói gì?”
“Em muốn nói chúng ta không hợp nhau nữa sao?”
“Em muốn nói bây giờ em là sếp Phương lương năm tiền tỷ, còn anh chỉ là một con bệnh chờ em nuôi?”
Cảm xúc của anh đột nhiên kích động.
“Em không nghĩ như vậy!”
“Vậy em có ý gì?”
“Em chỉ mong, chúng ta có thể giống như trước đây.”
“Không quay lại được đâu.”
Anh lắc đầu, ánh mắt tràn ngập đau khổ.
“Phương Tình, chúng ta đã không thể quay lại được nữa rồi.”
Đúng lúc chúng tôi đang tranh cãi.
Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ “rầm rầm rầm” thô bạo.
Cùng với đó là một giọng nữ the thé.
“Anh, chị dâu, mở cửa ra!”
“Em biết hai người ở trong đó!”
“Phát tài rồi, nên không thèm nhận người thân nghèo khó này nữa chứ gì?”
Là Chu Văn Huệ.
Không ngờ cô ta lại đến gây sự vào lúc này.
Tim tôi lập tức chìm xuống đáy vực.
Tôi biết, đêm nay định trước là sẽ không được yên ổn.
15
Sắc mặt Chu Văn Hải tức khắc trở nên trắng bệch.
Người anh sợ nhất chính là đứa em gái này.
Và cũng sợ nhất việc nhà mình bị người ngoài xía vào.
“Đừng mở cửa.”
Anh nói với tôi.
“Cứ coi như không có ai ở nhà.”
Nhưng Chu Văn Huệ bên ngoài rõ ràng không dễ tống khứ như vậy.
Tiếng đập cửa ngày càng to, ngày càng gấp gáp.
“Mở cửa ra! Phương Tình!”
“Tôi biết chị bám được đại gia rồi!”
“Sao, sợ tôi tìm chị vay tiền à?”
“Chị đừng quên, nếu năm xưa anh trai tôi không lấy chị, thì giờ chị vẫn đang cuốc đất ở quê đấy!”
Những lời nói của cô ta ngày càng khó nghe.
Giống như những mũi dùi tẩm độc, đâm thẳng vào tai tôi.
Và cũng đâm vào tim Chu Văn Hải.
Cơ thể anh bắt đầu run rẩy nhẹ.
Tôi đứng dậy.
“Em đi mở cửa.”
“Phương Tình, đừng…”
Chu Văn Hải muốn níu tôi lại.
Tôi quay đầu, dành cho anh một ánh mắt trấn an.
“Yên tâm, để em xử lý.”
Tôi mở cửa ra.
Chu Văn Huệ như một cơn lốc lao vào.
Phía sau cô ta còn có chồng cô ta, một gã đàn ông cũng lười biếng, ăn không ngồi rồi như vậy.
Vừa bước vào cửa, mắt cô ta đã láo liên nhìn quanh.
Như thể đang đi tuần tra lãnh thổ của mình.
“Ái chà, chị dâu, phát tài rồi nha.”