Anh trai và em gái là những người thực tế hưởng lợi, phải chịu trách nhiệm hoàn trả trong phạm vi tài sản đã nhận.

Di sản của bố được phân chia theo pháp luật.

Ba người họ phải gửi thư xin lỗi bằng văn bản trong nhóm họ hàng và tại khoa nơi tôi học, đồng thời ngừng lan truyền những lời nói sai sự thật như “hại chết bố”.

Khi tôi nhận bản án, mẹ đứng trước cửa tòa án ngăn tôi lại.

Bà ta không khóc, cũng không mắng.

Cả người giống như đột nhiên già đi mười tuổi.

“Thanh Hòa, bây giờ mày hài lòng chưa?”

“Đây là phán quyết của tòa.”

Bà ta nhìn chằm chằm vào tôi.

“Tao là mẹ mày.”

“Tôi biết.”

“Biết mà vẫn kiện tao sao?”

Trước cửa tòa án, người qua lại không ngừng.

Gió thổi tung những sợi tóc bạc bên thái dương bà ta.

“Mẹ.”

Đây là lần cuối cùng tôi gọi bà ta như vậy.

“Khi các người nhốt tôi ngoài cửa, các người cũng biết tôi là con gái của các người.”

Môi mẹ run lên.

Anh trai từ trên bậc thang lao xuống, giơ tay định đánh tôi.

Lần này, tôi không tránh.

Trình Nghiễn Thu giữ lấy tay anh ta, cảnh sát ngoài cửa cũng nhìn sang.

Nắm đấm của anh trai dừng giữa không trung.

14

Ngày thư xin lỗi được dán lên, trước bảng thông báo của khoa có rất nhiều người vây quanh.

Tờ giấy do nhà trường yêu cầu chính tay họ mang tới.

Mẹ không chịu lên lầu, chỉ ngồi trong xe.

Anh trai nhét thư xin lỗi cho cố vấn học tập, mặt đen đến đáng sợ.

Em gái đứng bên cạnh, nhỏ giọng hỏi:

“Thầy ơi, có thể đừng dán quá lâu không? Sẽ ảnh hưởng không tốt đến em.”

Cố vấn học tập thản nhiên nhìn nó.

“Lúc các người tới gây chuyện, có nghĩ đến việc ảnh hưởng người khác không?”

Mặt em gái đỏ bừng.

Nội dung thư xin lỗi rất ngắn.

Thừa nhận những lời nói rằng tôi “thấy chết không cứu”, “hại chết bố” và “ăn trộm di vật” đều không đúng sự thật.

Thừa nhận tôi không có vân tay và quyền sử dụng mật khẩu của khóa thông minh trong nhà.

Thừa nhận họ từng vì mâu thuẫn gia đình mà gây tổn hại cho tôi.

Giấy trắng mực đen được dán trên bảng thông báo.

Giống như một cánh cửa đến quá muộn, cuối cùng cũng hé mở một khe nhỏ.

Nhưng tôi đã không còn muốn bước vào nữa.

Quá trình nhận lại tiền bồi thường không thuận lợi.

Anh trai cố tình kéo dài không trả, tòa án đóng băng tài khoản ngân hàng của anh ta.

Chị dâu biết trong tiền đặt cọc căn nhà cưới có tiền của tôi, tối hôm đó đã cãi nhau một trận lớn với anh ta.

Nghe cô nói, chị dâu đã đưa con về nhà mẹ đẻ, yêu cầu anh ta xử lý rõ ràng rồi mới đến đón.

Em gái còn thảm hơn.

Sau khi đơn vị biết chuyện tranh chấp gia đình, họ đã gọi nó lên nói chuyện.

Không đến mức mất việc, nhưng kỳ đánh giá thử việc bị chú ý đặc biệt.

Nó gửi cho tôi một đoạn tin nhắn rất dài.

“Chị, em thừa nhận trước đây em không hiểu chuyện, nhưng chị đã làm mọi chuyện quá tuyệt tình.”

“Bây giờ mỗi ngày đi làm em đều không dám ngẩng đầu.”

“Chị có từng nghĩ nếu bố còn sống, bố cũng không muốn chúng ta trở thành như vậy không?”

Tôi chỉ trả lời bằng một bức ảnh.

Trong ảnh là trang cuối cùng trong nhật ký của bố.

Tôi tìm được nó trong túi vải mà cô đã đưa.

Bố viết:

“Thanh Hòa về nhà lại phải bấm chuông. Ngọc Cầm chê con bé phiền phức. Tôi muốn đưa mật khẩu cho nó, nhưng Ngọc Cầm nói con gái lớn rồi, lòng dạ dễ thay đổi, nên đề phòng một chút. Tôi không cãi lại được bà ấy. Ánh mắt Thanh Hòa nhìn tôi ngày càng lạnh nhạt. Tôi biết mình cũng không phải một người bố tốt.”

Bên dưới còn có một dòng.

“Nếu có một ngày Thanh Hòa không trở về nữa, hãy trách chúng ta.”

Em gái không trả lời tin nhắn nữa.

Trong thẻ ngân hàng bố để lại cho tôi chỉ có ba nghìn hai trăm tệ.

Nội dung trong thư rất ngắn.

“Thanh Hòa, bố vụng về, cũng yếu đuối. Rất nhiều lần bố biết rõ con chịu ấm ức, nhưng lại nghĩ rằng gia đình hòa thuận thì mọi chuyện mới tốt đẹp.”

“Câu nói ấy đã hại con.”

“Trong thẻ không có nhiều tiền, con cầm lấy mua một chiếc áo thật ấm.”

“Sau này hãy tìm một nơi có cánh cửa cho con bước vào.”

Đọc đến cuối, tôi không khóc.

Nước mắt của tôi dường như đã chảy cạn trong đêm ở phòng cấp cứu.

Sức khỏe bà ngoại dần tốt lên.

Số tiền lấy lại được, tôi dùng một phần để trả khoản vay sinh viên, phần còn lại dùng để đổi giường mới và mua gói khám sức khỏe cho bà ngoại.

Sau khi giúp tôi hoàn tất mọi thủ tục, Trình Nghiễn Thu đưa cho tôi một văn bản.

“Thỏa thuận cắt đứt quan hệ gia đình không có hiệu lực tuyệt đối trong việc chấm dứt quan hệ bố mẹ và con cái về mặt pháp luật, nhưng có thể ghi rõ ranh giới về tiền bạc, việc qua lại nơi ở, trách nhiệm với các khoản nợ và nghĩa vụ phụng dưỡng.”

Khi ký tên, tay tôi rất vững.

Chu Ngọc Cầm từ chối ký.

Bà ta mắng tôi qua điện thoại:

“Mày đừng có mơ! Đợi đến khi tao già, mày vẫn phải nuôi tao!”

Trình Nghiễn Thu nhắc nhở bà ta:

“Pháp luật quy định con cái có nghĩa vụ phụng dưỡng, nhưng cũng sẽ xem xét toàn diện việc người được phụng dưỡng từng nuôi dưỡng con cái ra sao, có hành vi xâm hại hay không, cùng tình trạng của những người con khác.”

Mẹ im lặng vài giây, đột nhiên bật khóc.

“Thanh Hòa, lúc đó mẹ chỉ nói trong lúc tức giận.”