“Đâu có chuyện mẹ con để bụng nhau qua đêm chứ, hôm đó con náo loạn vạch trần mọi chuyện, khiến mẹ con mất mặt trước toàn bộ họ hàng, coi như bà ấy cũng đã chịu trừng phạt rồi.”

“Chẳng lẽ, con thật sự muốn gia đình này tan đàn xẻ nghé, trở thành trò cười trong mắt tất cả họ hàng bạn bè sao?”

Tôi tiện tay lật xem giấy chứng nhận nhà.

Trên đó, quả nhiên ghi tên một mình tôi.

Tôi bỗng bật cười, giọng điệu nhẹ nhàng.

“Được, cảm ơn mẹ.”

Bà lập tức thở phào nhẹ nhõm, nước mắt còn chưa khô đã nở nụ cười.

Bố tôi và em gái nhìn nhau một cái, trong mắt đồng thời lướt qua vẻ hài lòng.

“Lam Lam, nếu con đã nhận giấy chứng nhận nhà rồi, chuyện đi du học nước ngoài tạm thời gác lại được không?”

Thấy tôi im lặng, mẹ tôi vội vàng nói thêm.

“Ít nhất thì cũng đợi ăn xong bữa cơm tất niên rồi hãy đi.”

Bố tôi cũng vội gật đầu phụ họa.

“Đúng vậy, từ nhỏ đến lớn con chưa từng rời khỏi bên cạnh chúng ta, đột nhiên bay sang nước ngoài nơi người lạ nước lạ cái, con không để ý thì bố với mẹ con cũng không yên tâm đâu!”

Tôi tùy ý gật đầu, trông như rất biết ơn.

Nhưng rồi đột nhiên tôi hỏi một câu.

“Mẹ, con chỉ có một chuyện, thế nào cũng không nghĩ thông.”

“Con với em gái, vì sao mẹ lại thiên vị nó đến vậy?”

6

Bây giờ, tôi chỉ có duy nhất một nghi hoặc như thế.

Rất muốn trước khi rời đi phải giải đáp cho rõ ràng.

Sắc mặt mẹ tôi cứng lại, ấp úng rất lâu, rồi mới bắt đầu nói.

“Hồi con sinh ra, đã làm mẹ khổ sở hơn chục tiếng đồng hồ, suýt nữa thì đau chết mẹ. Không giống em con, chỉ mấy phút là đã ra suôn sẻ rồi.”

“Sau đó, mẹ còn tìm đạo sĩ tính bát tự của hai đứa.”

“Ông ấy nói, số mệnh của con khắc mẹ, em con là tiểu phúc tinh… mẹ càng nghĩ càng thấy đúng là như vậy, cho nên mới…”

Tôi ngây người đến cứng đờ, lại vừa như chết lặng.

Một luồng khí nghẹn ứ trong lồng ngực.

Nuốt không trôi, cũng không thể trào lên.

“Chỉ thế thôi à?”

Mẹ tôi cũng lộ vẻ lúng túng, nhưng từ tận sâu trong đáy mắt bà, tôi vẫn có thể cảm nhận được, bà vẫn thấy mình chẳng có gì sai.

“Sau này rất nhiều chuyện cũng chứng thực lời đạo sĩ nói, mẹ cảm thấy càng đè ép con thì trong lòng càng thoải mái, thân thể cũng càng khỏe hơn…”

Hoang đường đến mức nực cười.

Quả thực nực cười đến cực điểm!

Thế nhưng tôi lại tin, những gì mẹ tôi nói đều là thật.

Chỉ có một điểm tôi không đồng tình.

Thứ bà tin vào, căn bản không phải là cái gì đoán quẻ của đạo sĩ.

Bà chỉ đơn thuần hận tôi, coi tôi như cái bao cát để trút xả khổ đau và bất thuận trong đời.

Rồi từ đó thỏa mãn niềm vui méo mó trong lòng mình!

Bà giống như một con ma cà rồng đáng sợ.

Hút cạn máu tôi, để thỏa mãn năng lượng và ác niệm của chính mình.

Cho dù đến tận bây giờ, bà vẫn xem tôi như thằng ngốc mà đùa bỡn.

Một tờ giấy chuyển nhượng bất động sản, hóa kén thành lồng, chỉ muốn tiếp tục nhốt chặt quãng đời mấy chục năm còn lại của tôi!

Chỉ là bà không biết.

Mấy ngày nay vào lúc nửa đêm, tôi đã sớm lén lút vào thư phòng.

Ở đó có một cái két sắt, bình thường mẹ tôi đặc biệt coi trọng nó.

Tôi bỗng rất muốn biết bên trong giấu thứ gì.

Nhưng nhập ngày sinh của bố mẹ vào thì báo mật mã sai.

Nhập ngày sinh của tôi vào, cũng sai.

Tôi im lặng rất lâu, cuối cùng nhập ngày sinh của em gái.

Rõ ràng là sinh đôi, nhưng vì chênh nhau mấy phút, ngày sinh lại lệch nhau một ngày.

Két sắt mở ra ngay sau đó.

Bên trong là một xấp tài liệu dày cộp.

Bảo hiểm, tài sản quản lý định kỳ, tín thác ngân hàng.

Mỗi một phần tài liệu, người thụ hưởng chỉ có một cái tên.

Từ Thanh Thanh.

Em gái tôi.

Trong bóng tối, tôi che mặt, lau đi hơi nước nơi khóe mắt.

Yêu càng sâu, thì càng tính toán cho thật dài lâu.

Mẹ tôi đã tỉ mỉ chuẩn bị tương lai năm mươi năm cho em gái.