Chúng tôi chuyển vào ngôi nhà mới.

Mỗi ngày, tôi và chồng cùng dạo bộ bên bờ biển, nhìn sóng vỗ từng đợt, mây bay từng tầng.

Chồng tôi mê câu cá, còn tôi thì trồng đủ loại hoa lá trong khu vườn nhỏ.

Tiền hưu của chúng tôi hoàn toàn đủ để sống sung túc và thoải mái.

Khoản tiền đòi lại từ Lý Vĩ, được tôi giữ riêng làm quỹ điều trị y tế, tuyệt đối không động đến.

Ngày nào tôi cũng nấu những món chồng thích, cùng ông đi dạo, chơi cờ, nói chuyện phiếm.

Chỉ cần có thời gian rảnh, con gái lại về thăm, ăn cơm cùng chúng tôi, hoặc chở chúng tôi đi chơi quanh vùng.

Cuộc sống yên bình, hạnh phúc.

Nhiều lúc tôi ngồi trên chiếc ghế xích đu ngoài sân, tắm nắng, bất giác cảm thấy… những thăng trầm mấy chục năm qua, như một giấc mơ dài.

Trước kia sống chung với con trai, ngày nào tôi cũng sống trong lo sợ và căng thẳng.

Tôi sợ ánh mắt không vừa lòng của con dâu.

Sợ con trai cáu gắt, lạnh nhạt.

Sợ đến một ngày vợ chồng tôi già yếu, rồi sẽ bị ghét bỏ, bị đuổi ra đường như mấy cụ già trong tin tức.

Nhưng bây giờ, tôi không còn sợ nữa.

Tôi có tiền trong tài khoản.

Tôi có chồng bên cạnh không rời không bỏ.

Tôi có một đứa con gái đáng tin hơn cả con trai gấp trăm lần.

Cuộc sống như thế, kéo dài được một năm.

Chúng tôi gần như đã quên luôn sự tồn tại của Lý Vĩ.

Cho đến một ngày, nó bất ngờ xuất hiện.

Hôm đó, tôi và chồng vừa chơi cờ xong ở trung tâm sinh hoạt người già, vừa về đến cửa thì thấy một bóng dáng gầy gò, tiều tụy quỳ rạp trước nhà chúng tôi.

Là Lý Vĩ.

Nó gầy sọp, hốc hác, tóc rối bù, râu ria lởm chởm. Bộ vest từng chỉnh chu giờ nhăn nhúm, nhếch nhác.

Nó ôm lấy chân tôi, gào khóc thảm thiết:

“Mẹ! Ba! Con sai rồi!”

“Con thật sự biết lỗi rồi! Xin hai người tha thứ cho con!”

“Con không phải người! Con là súc sinh! Xin ba mẹ cho con một cơ hội nữa thôi!”

Nó khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, trông thật đáng thương.

Nếu là trước đây, có lẽ lòng tôi đã mềm ra.

Nhưng bây giờ, trái tim tôi đã cứng như sắt đá.

Chồng tôi phản ứng còn lạnh nhạt hơn — ông thậm chí không thèm liếc mắt nhìn lấy một cái.

Ông chỉ vỗ nhẹ lên tay tôi, giọng bình thản:

“Đi thôi bà, về nhà. Cái thế cờ hôm nay, mình ôn lại chút nữa.”

Nói rồi, ông nắm tay tôi, bình thản bước qua người con trai đang quỳ rạp dưới đất.

8

Lý Vĩ lại gào lên thê lương:

“Mẹ ơi! Ba ơi! Hai người không thể bỏ mặc con được!”

“Con là con trai duy nhất của hai người mà!”

Chồng tôi không dừng bước lấy một giây, nắm tay tôi bước thẳng vào nhà rồi đóng cửa lại.

Trong bếp, Lý Lệ đang đeo tạp dề nấu ăn, nghe tiếng cửa đóng, liền ló đầu ra:
“Ba mẹ về rồi à? Cơm sắp xong rồi đó.”

Tôi nhìn bóng dáng bận rộn của con gái, trong lòng bỗng thấy ấm áp lạ kỳ.

Suốt một năm qua, tôi mới thật sự hiểu rõ — người có thể mang lại cho bạn sự ấm áp và chỗ dựa, mới là người thân.

Còn kẻ chỉ biết tổn thương bạn, lợi dụng bạn — cho dù có là con trai ruột, cũng chỉ là oan gia đòi nợ mà thôi.

Sự kiên trì của Lý Vĩ vượt quá sức tưởng tượng của tôi.

Nó thật sự quỳ suốt một ngày một đêm trước cửa nhà.

Sáng hôm sau, khi tôi kéo rèm cửa ra, vẫn thấy nó gục dưới đất, thân hình lảo đảo, trông vô cùng thảm hại.

Hàng xóm đi thể dục sớm ai đi ngang cũng chỉ trỏ, bàn tán.

Nhưng tôi không mềm lòng.

Tôi bước vào bếp, xách một chậu nước lạnh, dội thẳng lên đầu nó!

Nước lạnh khiến nó rùng mình một cái, cả người tỉnh táo lại.

Nó ngẩng đầu lên, mắt mở to không thể tin nổi:
“Mẹ… mẹ…”

Ánh mắt tôi lạnh lẽo như băng:

“Đừng diễn nữa, Lý Vĩ.”

“Tôi biết anh đến đây làm gì.”

“Trương Khiết đòi ly hôn rồi, đúng không?”

“Căn nhà đã bị tòa cưỡng chế phát mãi, anh không lấy được xu nào, còn mang theo đống nợ.”

“Công việc cũng mất rồi.”

“Không còn đường lui, nên mới đến đây diễn cái màn ‘khổ nhục kế’ này, mong lấy lại lòng thương hại của ba mẹ, đúng không?”

Mỗi lời tôi nói, mặt Lý Vĩ lại trắng thêm một phần.

Đến cuối cùng, nỗi hối hận và đau khổ trên mặt nó đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự bẽ bàng và giận dữ vì bị vạch trần.

Tôi cười lạnh, nói tiếp:

“Anh tưởng, chỉ cần quỳ gối khóc lóc, cầu xin vài câu là tôi sẽ mềm lòng như xưa sao?”

“Anh nghĩ, chúng tôi còn vài chục vạn trong tay, chỉ cần tha thứ, là anh lại đút túi được?”

“Lý Vĩ, tôi nói cho anh biết — anh tính sai rồi.”