Còn Chu Minh Hiên thì với thân phận “người ngoài họ” sẽ trở thành người hỗ trợ và bảo vệ cho An An.
Đây vừa là tình mẫu tử sâu nặng của Từ Vy dành cho con gái, vừa là sự trừng phạt và thử thách lớn nhất dành cho Chu Minh Hiên.
Anh buộc phải bỏ hết kiêu ngạo, dùng tư thế của một “người phục vụ” để bảo vệ chính con gái mình.
Quan trọng hơn là ông cụ Chu thật sự đã nhượng bộ.
Điều đó đủ chứng minh tầm nhìn và bản lĩnh của Từ Vy đã vượt ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
Từ Vy giống như vừa hoàn thành một cuộc đàm phán quan trọng, cơ thể hơi thả lỏng.
Cô không nhìn Chu Minh Hiên mà đi thẳng đến chỗ An An, ngồi xuống ôm con gái vào lòng.
“An An, sau này nơi này sẽ là nhà của con, con thích không?”
An An dụi dụi mắt rồi gật đầu, sau đó lại lắc đầu.
“Chỉ cần có mẹ, An An sẽ thích.”
Giọng nói non nớt như dòng nước ấm chảy thẳng vào tim Từ Vy.
Ánh mắt ông cụ Chu nhìn hai mẹ con ôm nhau, thoáng hiện một tia dịu dàng khó nhận ra.
Ông đã sống nửa đời người, nhìn quá nhiều mưu tính và đấu đá trong gia tộc.
Còn Từ Vy, người phụ nữ nhìn có vẻ yếu đuối ấy, lại dùng tình mẫu tử thuần khiết nhất để mang về cho nhà họ Chu huyết mạch quý giá nhất.
“Từ Vy, từ nay cô là khách quý của nhà họ Chu.”
Ông cụ Chu trầm giọng nói, trong giọng mang theo sự tôn trọng chưa từng có.
“Minh Hiên, còn không dẫn con gái con đi xem phòng phía đông sao?”
Chu Minh Hiên nghe vậy lập tức bước lên nhưng có chút lúng túng.
Anh không biết phải nói chuyện với An An thế nào, cũng không biết phải đóng vai một người cha đã đến muộn năm năm ra sao.
Từ Vy nắm tay An An, ra hiệu cho Chu Minh Hiên dẫn đường.
“Đi thôi An An, để ba dẫn con đi xem phòng mới.”
Ba.
Từ này thốt ra từ miệng Từ Vy mang theo một sức mạnh kỳ lạ.
Cơ thể Chu Minh Hiên khẽ run, hốc mắt nóng lên.
Anh hít sâu cố gắng kìm nén cảm xúc.
Sau đó anh ngồi xuống trước mặt An An, nở nụ cười dịu dàng nhất mà anh có thể.
“An An, ba dẫn con đi xem phòng nhé.”
An An nhìn anh rồi nhìn mẹ, cuối cùng vẫn gật đầu.
Cô bé nắm tay Từ Vy, bàn tay còn lại do dự đưa về phía Chu Minh Hiên.
Tay Chu Minh Hiên khựng lại giữa không trung rồi chậm rãi hạ xuống.
Anh biết chuyện này cần thời gian.
Anh dẫn hai mẹ con đi qua hành lang, hướng về phía phòng phía đông.
Trên đường đi anh cố gắng kể cho An An nghe về lịch sử của nhà cũ họ Chu.
Từ cửa sổ chạm khắc đến cây cổ thụ trăm năm trong sân.
Anh cố dùng cách đó để bù đắp năm năm tình cha vắng mặt.
An An chỉ im lặng nghe, thỉnh thoảng tò mò chỉ vào vài thứ rồi hỏi Từ Vy.
Cô bé không nói chuyện với Chu Minh Hiên.
Nhưng cũng không còn bài xích anh nữa.
Đó đã là một khởi đầu tốt.
Phòng phía đông đã được dọn dẹp mới tinh.
Bên trong đặt đầy đồ nội thất và đồ chơi dành cho trẻ em.
Chỉ nhìn cũng biết đã được chuẩn bị rất cẩn thận.
Từ Vy biết đó là Chu Minh Hiên sắp xếp trong đêm.
Trong lòng cô thoáng qua cảm xúc phức tạp mà chính cô cũng không hiểu rõ.
An An vừa nhìn thấy con ngựa gỗ quay tròn trong phòng đã lập tức chạy tới.
Trên mặt cô bé nở nụ cười đã lâu không thấy.
“Mẹ ơi con thích nơi này!”
Nhìn nụ cười của con gái, mọi mệt mỏi trong lòng Từ Vy lập tức tan biến.
Chu Minh Hiên đứng ở cửa nhìn An An chơi vui vẻ, khóe môi cũng vô thức cong lên dịu dàng.
Anh bỗng cảm thấy tất cả đều đáng giá.
Đêm buông xuống.
Sau khi dỗ An An ngủ, Từ Vy bước vào phòng làm việc trong khu phía đông.
Cô cần sắp xếp lại tình hình sắp tới.
Cô biết sự yên tĩnh của nhà họ Chu chỉ là tạm thời.
Những người chú bác bên chi của Chu Minh Hiên và các cổ đông đang nhòm ngó sẽ không dễ dàng chấp nhận kết quả này.
Họ chắc chắn sẽ tìm cách phá vỡ tất cả.
Cô phải chuẩn bị từ trước.
Còn Chu Minh Hiên thì bị ông cụ Chu gọi vào phòng sách mắng suốt hơn một tiếng.
Giọng ông cụ đầy phẫn nộ vì cháu không chịu tiến bộ.
“Vì một người phụ nữ và một đứa trẻ mà con dám từ bỏ quyền thừa kế nhà họ Chu!”
“Con có biết con đã phụ lòng nhà họ Chu và tất cả những kỳ vọng dành cho con không?”
Chu Minh Hiên chỉ lặng lẽ nghe, không phản bác.
Anh biết mình làm vậy quả thật rất khác thường.
“Nhưng!”
Ông cụ Chu đột nhiên đổi giọng, ánh mắt trở nên nghiêm khắc.
“Người phụ nữ Từ Vy đó không đơn giản!”
“Điều kiện cô ta đưa ra kín kẽ đến từng chi tiết!”
“Cô ta vừa giữ thể diện cho nhà họ Chu vừa bảo vệ quyền lợi cho An An.”
“Quan trọng hơn là cô ta đã trói con bên cạnh An An!”
“Biến con thành người bảo vệ trung thành nhất của con bé!”