“Đây là An An.”

Ông cụ Chu không nói gì.

Ánh mắt ông nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ của An An.

Gương mặt ấy năm phần giống Từ Vy, năm phần giống Chu Minh Hiên.

Đặc biệt là đôi mắt, gần như được khắc ra từ cùng một khuôn với Chu Minh Hiên.

Ông đã sống hơn tám mươi năm, chuyện gì chưa từng thấy.

Chỉ nhìn một cái đã nhận ra huyết thống của đứa bé.

Sắc mặt ông cụ Chu lập tức trầm xuống.

Ánh mắt ông như lưỡi dao sắc bắn thẳng về phía Chu Minh Hiên.

“Chu Minh Hiên, quỳ xuống cho ta!”

Giọng ông già đầy uy nghiêm không cho phép phản kháng.

Cơ thể Chu Minh Hiên khẽ run.

Anh nhìn Từ Vy rồi nhìn An An.

Sau đó hít sâu một hơi.

“Ông nội, chuyện này là lỗi của cháu.”

“Không liên quan gì đến Từ Vy và An An.”

Anh không quỳ xuống.

Mà đứng thẳng tại chỗ.

Chân mày ông cụ Chu lập tức nhíu chặt.

Cây gậy trong tay ông nện mạnh xuống sàn.

“Chu Minh Hiên! Con dám không nghe lời ta?”

“Con biết mình đang làm gì không?”

“Con lại vì cái… vì cái…”

Ánh mắt ông lại rơi lên gương mặt An An.

Trong ánh mắt đầy phẫn nộ và thất vọng.

“Vì một đứa con hoang mà dám cãi lời ta!”

“Ông nội!”

Sắc mặt Chu Minh Hiên lập tức trở nên xanh tái.

Anh xoay người đứng chắn trước An An.

Che cô bé phía sau mình.

“An An không phải con hoang.”

Giọng anh chưa từng kiên định như vậy.

“Con bé là con gái của cháu.”

“Là cốt nhục của nhà họ Chu!”

Câu nói đó giống như quả bom nổ tung trong phòng khách.

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Ngay cả ông cụ Chu.

Cây gậy trong tay ông suýt rơi xuống.

Ánh mắt ông nhìn chằm chằm Chu Minh Hiên.

“Con… con nói gì?”

Giọng ông run lên.

“An An là con gái cháu.”

Chu Minh Hiên lặp lại.

Anh nhìn thẳng vào ông nội.

Không né tránh, không do dự.

“Năm năm trước khi cháu và Từ Vy ly hôn, cô ấy đã mang thai con của cháu.”

“Cháu không biết sự tồn tại của con bé, đó là trách nhiệm của một người cha mà cháu đã bỏ lỡ.”

“Nhưng con bé thật sự là con ruột của cháu.”

“Là huyết mạch của nhà họ Chu.”

Sắc mặt ông cụ Chu thay đổi liên tục.

Từ phẫn nộ, đến kinh ngạc, rồi không thể tin nổi.

Cuối cùng ông chậm rãi ngồi lại xuống sofa.

Ánh mắt ông lại rơi lên gương mặt An An.

Lần này trong ánh mắt ông xuất hiện cảm xúc phức tạp hơn.

Có hoài nghi.

Có xem xét.

Thậm chí còn có một chút tò mò mà chính ông cũng không nhận ra.

Ông bỗng nói.

“Đi làm xét nghiệm ADN.”

Giọng ông mang theo uy quyền tuyệt đối.

“Ngay lập tức.”

“Bây giờ!”

Tim Chu Minh Hiên trầm xuống.

Anh biết đây là giới hạn cuối cùng của ông nội.

“Vâng.”

Anh cung kính đáp.

Sau đó anh quay sang Từ Vy.

“Từ Vy, chuyện này…”

Từ Vy cũng đang rất rối.

Cô biết xét nghiệm ADN là điều không thể tránh khỏi.

Cô hít sâu rồi gật đầu.

“Được.”

Giọng cô bình tĩnh đến mức chính cô cũng ngạc nhiên.

Có lẽ đây cũng là một dạng giải thoát.

Để thân phận của An An hoàn toàn được công khai.

“An An, đừng sợ.”

Từ Vy cúi xuống vuốt tóc con.

“Mẹ sẽ luôn ở bên con.”

An An nhìn cô với ánh mắt nửa hiểu nửa không.

Gương mặt nhỏ đầy bất an.

Quản gia nhà họ Chu đã chuẩn bị dụng cụ lấy mẫu.

Ông run run bước tới.

Từ Vy ngồi xuống dỗ dành An An.

“An An, chúng ta làm một kiểm tra nhỏ thôi, xong ngay.”

Cô nhẹ nhàng mở miệng con bé.

Để quản gia cẩn thận lấy mẫu nước bọt.

Sau đó cũng lấy mẫu từ Chu Minh Hiên.

Suốt quá trình ông cụ Chu đứng bên cạnh lạnh lùng quan sát.

Ánh mắt sâu thẳm và phức tạp.

Không ai biết ông đang nghĩ gì.

Sau khi lấy xong mẫu.

Quản gia lập tức mang đi.

Phòng khách lại rơi vào sự im lặng chết chóc.

Bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.

Trịnh Tuyết nhìn chằm chằm Từ Vy.

Ánh mắt đầy oán độc và không cam lòng.

Cô ta không cam tâm.

Không cam tâm vị trí Chu phu nhân mà cô ta giữ suốt năm năm lại bị một đứa “con hoang” đột nhiên xuất hiện phá vỡ.

Càng không cam tâm Chu Minh Hiên lại vì mẹ con họ mà dám chống lại ông cụ.

Cô ta muốn nói gì đó nhưng bị ánh mắt lạnh lùng của ông cụ Chu chặn lại.

Cô ta chỉ có thể nuốt hết oán hận vào trong.

Chu Minh Hiên đứng cạnh Từ Vy như một bức tượng.

Ánh mắt anh luôn đặt trên An An.

Sợ rằng con bé sẽ chịu bất kỳ tổn thương nào.

Thời gian trôi từng giây từng phút.

Dài như cả thế kỷ.

Cuối cùng cửa phòng khách mở ra.

Quản gia dẫn theo một bác sĩ mặc áo blouse trắng bước vào.